Có những clip, những câu chuyện rất thật, rất đau. Vì sao anh chọn không chia sẻ?
Vì chia sẻ cũng là một hành động có hệ quả. Có những livestream tôi nghe rất kỹ, thậm chí nghe trọn vẹn hàng chục phút để đánh giá tình hình. Nhưng tôi không chia sẻ lại. Không phải vì nó sai, mà vì nó không giúp ích gì cho việc cứu người
hay điều phối nguồn lực.
Nếu một thông tin chỉ làm tăng nỗi sợ, tăng cảm giác tuyệt vọng, mà không tạo ra hành động cụ thể nào thì tôi chọn không lan truyền. Trong thiên tai, thông tin không chỉ cần đúng, mà còn cần có ích. Đó là ranh giới rất khó, nhưng bắt buộc
phải giữ.
Nếu một thông tin chỉ làm tăng nỗi sợ, tăng cảm giác tuyệt vọng, mà không tạo ra hành động cụ thể nào thì tôi chọn không lan truyền. Trong thiên tai, thông tin không chỉ cần đúng, mà còn cần có ích. Đó là ranh giới rất khó, nhưng bắt buộc phải giữ.
Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Huy
Anh từng trực tiếp làm việc với các cơ quan quản lý trong thời điểm lũ lớn. Vai trò của thông tin khi đó quan trọng đến mức nào?
Rất nhiều quyết định trong thiên tai là quyết định sinh tử, nhưng người ra quyết định không thể làm trong khoảng trống thông tin. Ví dụ như việc thay đổi quy trình vận hành hồ chứa, nâng cấp độ cảnh báo thiên tai, hay huy động lực lượng
quân đội – tất cả đều cần đủ dữ liệu và đánh giá rủi ro.
Có những thời điểm, nếu cảnh báo chỉ dừng ở cấp 3 thì rất khó huy động nguồn lực lớn. Nhưng khi nâng lên cấp 4 - tức là coi đó là tình huống thảm họa - thì mới có cơ sở pháp lý để huy động hàng trăm nghìn quân dự bị, phương tiện, lực lượng
hỗ trợ.
Thông tin không phải để "đổ lỗi", mà để người có thẩm quyền có đủ cơ sở ra quyết định và chịu trách nhiệm cho quyết định đó.
Mạng lưới cứu hộ mà anh kết nối vận hành rất hiệu quả, nhưng lại không phải một tổ chức chính thức. Vì sao?
Vì nếu trở thành một tổ chức với điều lệ, quy định chặt chẽ, rất nhiều con người sẽ không thể tham gia. Những người tôi gặp trong các đợt cứu hộ – từ đội cano, đội drone, đến những người bốc vác, nấu cơm - họ đến vì thấy việc cần
làm, chứ không vì danh xưng hay cơ cấu.
Có người chuyên bay drone nông nghiệp, có người là dân chơi cano, có người chỉ đơn giản là thấy cần thì làm. Phương tiện chỉ là phương tiện. Có lúc không bay drone được thì họ chuyển sang nấu cơm, khuân hàng, phân phối nhu yếu phẩm. Việc
gì cần thì làm việc đó.
Sự linh hoạt và tự do giúp các nhóm ghép đội rất nhanh, tách đội cũng rất nhanh, tránh chồng chéo và phản ứng kịp thời với tình huống thay đổi liên tục của thiên tai.
Sau 33 ngày trực tiếp tham gia ứng phó, điều gì khiến anh thay đổi nhiều nhất trong cách nhìn về cứu hộ?
Không hẳn là thay đổi, mà là củng cố thêm một điều: mỗi loại lũ, mỗi địa hình đòi hỏi một phương án khác nhau. Lũ miền Bắc khác lũ miền Trung. Có nơi là ngập tĩnh, có nơi là lũ chảy xiết. Có nơi drone rất hiệu quả, có nơi drone gần như
vô dụng.
Xuồng hơi linh hoạt ở địa hình ngập mênh mông nhưng lại dễ hỏng trong đô thị. Cano lớn chở được nhiều người nhưng cần xuồng nhỏ trung chuyển. Thời điểm tiếp cận cũng cực kỳ quan trọng - không phải lúc nào cũng nên lao vào ngay.
Điều quan trọng nhất vẫn là an toàn của lực lượng cứu hộ. Không cứu người bằng mọi giá, không liều lĩnh. Cứu được người mà mất thêm người thì đó không còn là cứu hộ.
Sau tất cả, anh nghĩ điều gì cần được làm tiếp theo?
Những kinh nghiệm này không nên chỉ dừng lại ở ký ức hay câu chuyện. Chúng cần được hệ thống hóa, viết lại thành tài liệu, thành cẩm nang ứng phó cho các đội cứu hộ cộng đồng sau này: loại lũ nào, địa hình nào, phương tiện nào phù hợp,
thời điểm nào nên vào, thời điểm nào nên chờ.
Thiên tai sẽ còn xảy ra. Nếu mỗi lần đều bắt đầu lại từ đầu, thì cái giá phải trả sẽ rất lớn.
Nhìn về tương lai, anh nghĩ điều gì là then chốt để con người sống an toàn hơn với thiên tai?
Thiên tai có ngưỡng. Hạ tầng có ngưỡng. Con người cũng có ngưỡng chịu đựng. Khi thiên tai vượt ngưỡng lịch sử như những trận mưa 600 - 700mm/ngày, hay 1.700mm/ngày ở Bạch Mã - thì không một hạ tầng nào chịu nổi. Lúc đó, ưu tiên duy nhất
là bảo vệ tính mạng con người, chấp nhận mất mát tài sản.
Biến đổi khí hậu sẽ còn khiến các hiện tượng cực đoan xảy ra nhiều hơn. Chúng ta buộc phải đầu tư nhiều hơn cho năng lực ứng phó, nhưng cũng phải chấp nhận rằng không thể chống chịu vô hạn.
Sâu thẳm trong tôi, tôi hy vọng sẽ không phải làm những công việc như vừa rồi nữa. Không phải vì mệt, mà vì nếu thiên tai cứ tàn phá cộng đồng liên tục như vậy, sức người rồi cũng cạn. Nhưng khi còn những khoảng trống thông tin, khi còn
người dân cần những cảnh báo kịp thời, thì tôi vẫn sẽ tiếp tục, theo một cách thận trọng hơn, chọn lọc hơn, và luôn xác định mình chỉ là một nguồn bổ trợ cho hệ thống thông tin chính thống.