Đang tải trang
ĐỘI NGŨ THỰC HIỆN
Bài viết: Khánh Vy Nhiếp ảnh: Viết Thanh Thiết kế: dlngx
Chịu trách nhiệm sản xuất: Đỗ Quốc Trung - Việt Trần Đạo diễn: Minh Cao
Quay phim: Mạnh Phạm - Lê Thành Vinh Tổ chức sản xuất: Khánh Vy
Quay lại
Tên Đề cử Nhà sáng tạo nội dung miền Tây - Lê Tuấn Khang
ĐỀ CỬ HẠNG MỤC Nhân vật truyền cảm hứng
Chàng chăn vịt Lê Tuấn Khang “mần” video từ ve chai, xóm làng mà nổi tiếng, mát lòng mát dạ dân miền Tây  - Ảnh 2.
Chàng chăn vịt Lê Tuấn Khang “mần” video từ ve chai, xóm làng mà nổi tiếng, mát lòng mát dạ dân miền Tây  - Ảnh 1.

 Đường vào nhà "hiện tượng mạng" Lê Tuấn Khang rộng chừng 2 thước, nhỏ xíu, xe hơi chịu thua. Vậy là hai anh em Khang với Luyến lóc cóc chạy hai chiếc xe số cà tàng ra đón cả đám lỉnh kỉnh đồ đạc vào. Luồn lách qua những tán cây rợp bóng, gió từ sông thổi lên mát rượi mang theo mùi bùn non ngai ngái và tiếng máy xuồng vỏ lãi chạy xè xè dưới kênh. Cái âm thanh ấy, cái mùi vị ấy, nó đánh thức mọi giác quan, báo hiệu rằng chúng tôi đang bước vào thế giới thực của chàng trai miền Tây chân chất.

"Chế ăn trái chanh dây này không? Ngọt lắm á, nhà em trồng" - Khang vừa nói vừa nhanh tay bổ đôi trái chanh dây vàng ươm đưa tận tay khách.

Vừa bước chân qua cái ngạch cửa, chưa kịp hoàn hồn sau cuốc xe cảm giác mạnh thì chúng tôi đã bị "tấn công" bởi sự hiếu khách nồng nhiệt đến ná thở của gia đình. Ở cái xứ này lạ lắm, khách tới nhà là quý hơn vàng. Cái định nghĩa "đói" dường như không tồn tại trong từ điển tiếp khách của người miền Tây. 6 tiếng đồng hồ chúng tôi ở đó là 6 tiếng cái miệng không được nghỉ ngơi. Cứ cách 2 tiếng, má Khang lại bưng lên món gì đó. Hết trái cây vườn nhà tới cơm canh nóng hổi, hết bánh trái tới nước mát. Sự hào sảng ấy không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà nằm ở cái tình người nơi đây. Họ có bao nhiêu ngon nhất, quý nhất là đem ra đãi hết, không câu nệ, không toan tính.

Chàng chăn vịt Lê Tuấn Khang “mần” video từ ve chai, xóm làng mà nổi tiếng, mát lòng mát dạ dân miền Tây  - Ảnh 2.

Nhìn Khang lăng xăng chạy ra chạy vào bưng bê, mồ hôi nhễ nhại mà miệng cười không ngớt, tôi chợt thấy lòng mình mềm lại. Hóa ra, đằng sau những clip triệu view, Khang vẫn chỉ là một đứa trẻ hạnh phúc khi được khoe với bạn bè về cái tình quê mộc mạc của mình.

Chàng chăn vịt Lê Tuấn Khang “mần” video từ ve chai, xóm làng mà nổi tiếng, mát lòng mát dạ dân miền Tây  - Ảnh 5.
Chàng chăn vịt Lê Tuấn Khang “mần” video từ ve chai, xóm làng mà nổi tiếng, mát lòng mát dạ dân miền Tây - Ảnh 7.

"Gia tài" nghệ thuật từ những món đồ bỏ đi

Ăn uống no nê, Khang dẫn chúng tôi đi thăm "phim trường". Gọi là phim trường cho sang, chứ thực ra nó giống một bãi tập kết... ve chai hơn. Khang chỉ tay giới thiệu:

"Cái đống lon bia này em đắp đất sét lên làm đạo cụ nè. Còn cái nhà này là em cắt mô hình giả để quay cảnh cháy nổ. Em làm tới đâu tính tới đó à. Tới khúc đó thấy cần cái gì thì chạy đi kiếm cái đó đắp vô".

"Hồi đó đâu có biết kịch bản là gì, cứ thấy gì vui vui, hay hay là quay lại. Mày mò cắt ghép, thêm nhạc, rồi đăng lên. Ai dè mọi người ủng hộ quá trời."

Khang không biết kỹ xảo điện ảnh, cũng không biết dùng phông xanh. Muốn có cảnh cháy nổ hoành tráng? Người ta dùng phần mềm, còn Khang thì chơi liều. Nó học lóm mấy đứa nhỏ trong xóm cách nén khí vô chai nhựa, canh sao cho cái chai căng cứng rồi nổ để tạo hiệu ứng khói bụi. Còn mấy cái cảnh ngôi nhà đang lành lặn tự nhiên thay đổi trong chớp mắt là do hai anh em nó kỳ công ngồi cắt dán mô hình nhiều lớp. Tới khúc cần chuyển cảnh, Luyến đứng bên ngoài giật mạnh cái tấm vách giả bằng bìa cát-tông ra là xong. Nghe Khang kể về quy trình làm video mà mấy anh em quay chuyên nghiệp còn mắt tròn mắt dẹt.

Chàng chăn vịt Lê Tuấn Khang “mần” video từ ve chai, xóm làng mà nổi tiếng, mát lòng mát dạ dân miền Tây  - Ảnh 1.

Mà hen, cái gu của Khang lạ đời y như con người nó. Người ta có tiền thì mua SH, mua xe tay ga bóng loáng còn thằng nhỏ này có tiền lại đi gom mấy chiếc xe "bệnh". Chiếc xe tải mới mua để chở đồ cho gia đình cũng là một chiếc xe cũ, Khang về tự mày mò sửa chữa, tự đi mua can nhựa về đong xăng đổ vào vì cây xăng ở xa tít mù tắp. Có lần Khang làm chiếc xe đạp gắn trong khung xe 67 mà mày mò mãi không được nên mới đem ra tiệm hàn nhờ thợ làm, ông thợ nhìn trân trối:

"Mày làm cái giống gì nữa vậy Khang?".

"Con cũng hổng biết con làm gì nữa chú ơi, chú cứ hàn dùm con đi" - Khang cười hề hề.

Người ta không hiểu Khang làm gì nhưng vẫn xúm vô giúp bởi thương cái nết thằng nhỏ dễ thương, lễ phép. Hễ đi xin đồ cũ, ván ép hay cửa hư là ai cũng cho liền. Riết rồi 2-3 năm nữa mà Khang vẫn làm nghề này, chắc cái nhà nó thành vựa ve chai lớn nhất xóm luôn quá.

Quay Khang một hồi lâu tự nhiên nó biến thành khán giả lúc nào hổng hay. Đụng trúng nghề nên mắt nó sáng rỡ, lân la đi kiếm chuyện với từng cái máy, từng góc set-up. Nó hỏi về hậu kỳ, về hiệu ứng "dolly", mấy cái từ chuyên môn mà thằng tay ngang như nó nghe lạ hoắc lạ huơ. Khang bảo:

"Ở đây ban đêm ít điện đóm, nên tụi con nít tụi em mới phải nghĩ đủ trò để chơi"

"Phim Việt mới ra là em coi hết, em thích phim Việt lắm. Đó là niềm đam mê duy nhất của em".

Cái trò chơi làm phim ấy, nó bắt đầu từ sự thiếu thốn vậy đó. Mà nhắc tới phim là cái nết mê của nó dữ thần lắm. Từ nhà lên Cần Thơ xa cả 30, 50 cây số, chớ hễ có phim Việt nào mới ra rạp là em nó lặn lội chạy xe máy đi coi cho bằng được. Trong cái thế giới nhỏ bé của Khang, điện ảnh là một giấc mơ lấp lánh, là đích đến mà thằng nhỏ luôn hướng về. Những video ngắn trên mạng xã hội bây giờ chính là những bước chân chập chững đầu tiên trên con đường chinh phục giấc mơ lớn ấy.

Ước mơ thì giản dị là vậy, chớ ngó lại mới thấy cái "gia tài" mà Khang gây dựng ngót nghét 4 năm: Chủ nhân giải thưởng danh giá tại TikTok Awards Việt Nam 2023 4 ở hạng mục Diễn xuất; Kênh TikTok gần 414 triệu người theo dõi; Facebook có 3 triệu người thích, Kênh YouTube ẵm trọn Nút Bạc, sắp sửa được Nút Vàng với hơn 800.000 người đăng ký. Những thước phim của Khang không chỉ dừng lại ở con số triệu view, mà đã tạo nên một chuẩn mực mới về "điện ảnh miệt vườn" chỉ với thiết bị thô sơ.

Nhưng với thằng nhỏ, mấy cái Nút Bạc hay cúp vàng đó chỉ là phần nổi thôi. Hỏi Khang "gia tài" lớn nhất là gì, nó hổng có khoe mấy cái đó đâu. Gia tài của Khang, theo lời nó nói, lại là cái đống ve chai đạo cụ chất đống sau hè…

Nhưng với thằng nhỏ, mấy cái Nút Bạc hay cúp vàng đó chỉ là phần nổi thôi. Hỏi Khang "gia tài" lớn nhất là gì, nó hổng có khoe mấy cái đó đâu. Gia tài của Khang, theo lời nó nói, lại là cái đống ve chai đạo cụ chất đống sau hè… 

Chàng chăn vịt Lê Tuấn Khang “mần” video từ ve chai, xóm làng mà nổi tiếng, mát lòng mát dạ dân miền Tây  - Ảnh 9.
Chàng chăn vịt Lê Tuấn Khang “mần” video từ ve chai, xóm làng mà nổi tiếng, mát lòng mát dạ dân miền Tây - Ảnh 11.

Mấy thước phim lớn lên từ chái bếp gia đình, gói ghém trọn vẹn cái tình làng nghĩa xóm miền Tây

Người ta hay nói Khang may mắn.

Ừ thì cũng đúng, bởi làm cái nghề này mà không có cái duyên tổ đãi thì khó mà trụ được lâu. Nhưng cái may mắn đó không tự dưng trên trời rơi xuống mà được vun trồng từ chính vốn sống lấm lem bùn đất của một chàng trai từng chăn hàng trăm con vịt chạy đồng, từng chạy xe ôm và làm thuê đủ thứ nghề để mưu sinh. Chính cái quá khứ vất vả ấy đã tôi luyện nên một Lê Tuấn Khang với đôi mắt quan sát tinh tế, biết gom nhặt những nụ cười ở ruộng đồng, những câu chuyện vụn vặt của bà hàng xóm hay ông bán cá để xây thành những video chữa lành cho hàng triệu người xa lạ.

Và trong cái hành trình từ con số 0 tròn trĩnh ấy, Khang chưa bao giờ nhận hết hào quang về mình. Có một điều Khang luôn tâm niệm và nhắc đi nhắc lại mỗi khi ai đó khen ngợi:

"Một mình em hổng làm được đâu chế ơi. Phải có bà con lối xóm, phải có cha, có má, nhỏ Luyến, em mới ra được Lê Tuấn Khang trong mấy video kia".

Lê tuấn khang

Sự khiêm nhường ấy không phải là lời nói khách sáo đãi bôi. Nó là sự thừa nhận sòng phẳng của một người đàn ông tử tế, biết rõ vị trí của mình và biết ơn những bàn tay đã cùng nâng mình lên.

Đó là ba má Khang, những người cả đời gắn bó với ruộng đồng, với đàn vịt. Có thể họ không hiểu TikTok là gì, không biết "triệu view" là to tát ra sao, nhưng vẫn lặng lẽ đứng sau vun vén từng bữa cơm để con mình yên tâm sáng tạo.

Thế nhưng, người cần được bước ra ánh sáng nhiều nhất trong câu chuyện này, chính là cô em gái "siêu nhân" của Khang, bé Luyến. Thành công rực rỡ của ông anh hai hôm nay rõ ràng có thấm đẫm mồ hôi và cả tuổi xuân của cô em gái nhỏ.

Nếu Khang là linh hồn của những video triệu view thì Luyến chính là xương sống âm thầm gánh vác mọi khâu hậu cần phía sau. Cô em gái nhỏ đen nhẻm, tóc búi vội, chẳng có chút phấn son hay váy áo điệu đà lăn xả giữa nắng cháy da người để set góc máy, canh ánh sáng cho anh hai. Anh em cứ thế lúi húi bên chiếc máy tính, tự mày mò học cắt ghép, tự tìm hiểu cách chỉnh màu mà không có bất kỳ trường lớp bài bản nào dẫn dắt. Nhớ mãi khoảnh khắc Khang quay sang hỏi mấy anh quay phim: "Vậy cái hình này xuất sao cho nét vậy anh? Em với nhỏ Luyến cứ lọ mọ hoài mà không được, cứ cháy sáng miết".

Rồi còn bà con chòm xóm nữa. Ở cái xóm này, 60% là người quen, họ hàng của nhà Khang. Nó kể mấy năm gần đây họ hàng tập trung sinh sống ở đây hết, có gì cần là ới nhau. Hễ Khang hô một tiếng là bà con xúm lại. 

Chàng chăn vịt Lê Tuấn Khang “mần” video từ ve chai, xóm làng mà nổi tiếng, mát lòng mát dạ dân miền Tây - Ảnh 1.

Sự khiêm nhường ấy không phải là lời nói khách sáo đãi bôi. Nó là sự thừa nhận sòng phẳng của một người đàn ông tử tế, biết rõ vị trí của mình và biết ơn những bàn tay đã cùng nâng mình lên.

Đó là ba má Khang, những người cả đời gắn bó với ruộng đồng, với đàn vịt. Có thể họ không hiểu TikTok là gì, không biết "triệu view" là to tát ra sao, nhưng vẫn lặng lẽ đứng sau vun vén từng bữa cơm để con mình yên tâm sáng tạo.

Thế nhưng, người cần được bước ra ánh sáng nhiều nhất trong câu chuyện này, chính là cô em gái "siêu nhân" của Khang, bé Luyến. Thành công rực rỡ của ông anh hai hôm nay rõ ràng có thấm đẫm mồ hôi và cả tuổi xuân của cô em gái nhỏ.

Nếu Khang là linh hồn của những video triệu view thì Luyến chính là xương sống âm thầm gánh vác mọi khâu hậu cần phía sau. Cô em gái nhỏ đen nhẻm, tóc búi vội, chẳng có chút phấn son hay váy áo điệu đà lăn xả giữa nắng cháy da người để set góc máy, canh ánh sáng cho anh hai. Anh em cứ thế lúi húi bên chiếc máy tính, tự mày mò học cắt ghép, tự tìm hiểu cách chỉnh màu mà không có bất kỳ trường lớp bài bản nào dẫn dắt. Nhớ mãi khoảnh khắc Khang quay sang hỏi mấy anh quay phim: "Vậy cái hình này xuất sao cho nét vậy anh? Em với nhỏ Luyến cứ lọ mọ hoài mà không được, cứ cháy sáng miết".

Rồi còn bà con chòm xóm nữa. Ở cái xóm này, 60% là người quen, họ hàng của nhà Khang. Nó kể mấy năm gần đây họ hàng tập trung sinh sống ở đây hết, có gì cần là ới nhau. Hễ Khang hô một tiếng là bà con xúm lại.

Chàng chăn vịt Lê Tuấn Khang “mần” video từ ve chai, xóm làng mà nổi tiếng, mát lòng mát dạ dân miền Tây  - Ảnh 13.
Chàng chăn vịt Lê Tuấn Khang “mần” video từ ve chai, xóm làng mà nổi tiếng, mát lòng mát dạ dân miền Tây  - Ảnh 15.

Cái tánh "biết đủ" giữa chốn lao xao và con đường trở về nhà sau ánh hào quang

"Em mắc cỡ lắm. Hồi đó đang quay mà có 4-5 người đứng ngó là em nghỉ quay liền, em diễn không được. Giờ đỡ hơn chút xíu rồi" "Em thấy khả năng mình không có. Lỡ mình ra diễn không được, làm tốn tiền, tốn thời gian của người ta thì kỳ lắm"

Cái thằng, nổi tiếng mà cái gan có chút ét. Người ta thì chen chân tìm chỗ đứng, còn Khang thì biết "sợ". Nó sợ làm phiền, sợ người ta tốn kém vì mình. Cái nỗi sợ đó, ngẫm kỹ mới thấy nó dễ thương dữ vậy ta. Nó hổng dám ảo tưởng mình là ngôi sao, biết trân quý vị trí đang đứng nên lâu lâu lại buông câu hỏi nhẹ hều: "Giờ em biến mất có ai kiếm em hông ta?". Câu hỏi rớt tỏm giữa buổi trưa miệt vườn lộng gió, nghe mà não nề. Nó không sợ mất danh tiếng, nó chỉ sợ mình sống "vô duyên", không còn mang lại niềm vui cho bà con nữa.

Sống sao nghĩ vậy, tánh "biết đủ" đó vận luôn vào cách nó sống hàng ngày. Khang chỉ dám nhận bắp, nhận chai nước ngọt của fan, chứ tuyệt nhiên đồ đắt tiền là nó lắc đầu quầy quậy. Nó bảo cầm đồ giá trị thấy nặng cái lòng:

"Tặng bắp, tặng nước thì em lấy, em vui. Chớ cái gì mình tự làm, tự hưởng nó mới ngon lành cành đào chế ơi"

"Chỉ cần một khoảnh khắc nào đó bạn vui thì tui cũng vui", cái lý tưởng sống của nó cũng đơn giản y chang cách nó cười hề hề.

Mới đây, cái clip mùa nước nổi lên sóng, chỉ là cảnh lội bùn bắt cá, ăn cơm nguội giữa đồng mà người ta coi rần rần. Khang hổng có gồng mình lên dạy đời ai, cũng chẳng hô hào khát vọng gì to tát. Mà ngộ, chính cái chất phèn rặt ri, không pha tạp đó giờ lại thành của hiếm, làm người ta thấy nhẹ cái đầu. Giữa cái guồng quay cơm áo gạo tiền muốn hụt hơi, người ta tìm về clip của Khang như tìm một chỗ để thở. Coi nó lội bùn mà thấy lòng mình sạch trơn mấy cái lo toan, coi nó cặm cụi kéo côn , lặt rau mà thấy đời bớt chật chội. Nó giúp người ta nhận ra, hạnh phúc đôi khi chỉ cần gói gọn trong tô cơm nguội chan nước cá kho là đủ, cần chi tính toán nhiều cho mệt cái đầu.

"Giờ em biến mất có ai kiếm em hông ta?". Câu hỏi rớt tỏm giữa buổi trưa miệt vườn lộng gió, nghe mà não nề. Nó không sợ mất danh tiếng, nó chỉ sợ mình sống "vô duyên", không còn mang lại niềm vui cho bà con nữa.

Lê tuấn khang

Trên đường ra về, nó khoe nó mê nhất là ca sĩ Orange, mà cái miệng nó cứ đọc trại thành "chị O-gan" nghe mắc cười gần chết. Câu hát "Khi em lớn, đường về nhà sao quá xa... Là lao vào đời để kiếm cơm, lao vào đời tìm cơ hội..." dường như vận đúng vào nỗi lòng của thằng nhỏ này. Với Khang, cơ hội đã đến, cơm áo đã bớt lo, nhưng đường về nhà, về với cái chòi vịt, với bữa cơm nhà vẫn luôn là con đường nó muốn đi nhất mỗi khi mỏi gối chùn chân.

Rời ấp Ba Rinh khi nắng chiều đã nhạt, tiếng vỏ lãi vẫn văng vẳng bên tai. Cả đám mang về thành phố không chỉ là những thước phim mà mang cả sự nể phục dành cho một người trẻ. Khang không phải siêu sao. Khang là một giấc mơ có thật ở nơi miệt vườn, là minh chứng rằng: chỉ cần có đam mê và trái tim chân thành, từ con đường đất nhỏ xíu này, người ta hoàn toàn có thể bước ra thế giới rộng lớn ngoài kia.

Khang không phải siêu sao. Khang là một giấc mơ có thật ở nơi miệt vườn, là minh chứng rằng: chỉ cần có đam mê và trái tim chân thành, từ con đường đất nhỏ xíu này, người ta hoàn toàn có thể bước ra thế giới rộng lớn ngoài kia.

Lê tuấn khang

Miền Tây ơi, sao thương quá à!

Thương cái tình người mộc mạc, thương thằng hai Khang, thương ba má hết lòng vì con, thương tình làng nghĩa xóm, thương em Luyến đen nhẻm, và thương cả những giấc mơ đang lớn lên từng ngày bên dưới những mái nhà tranh vách lá.