Những giấc mơ xa hơn của đứa trẻ dưới gầm cầu trượt
Khởi đầu từ việc tài trợ cho sản phẩm âm nhạc của các anh em trong cộng đồng Underground (điều mà Phong cho rằng chẳng có gì to tát và đáng tự hào hết), Phong bắt đầu nghĩ đến những sân chơi lớn hơn. Và thế là Duckzone được ra đời. Đây
không phải là một cửa hàng, một tổ hợp thời trang, mà Phong muốn - nó sẽ trở thành một Creative Zone, nơi người trẻ tìm đến và giao lưu văn hoá, có thể cùng nhau tổ chức những sự kiện, showcase, những cuộc thi dành riêng cho “người
trong cộng đồng”. Giới trẻ luôn khao khát những sân chơi chung để họ có thể kết nối, và Duckzone là nơi Phong đặt viên gạch đầu tiên trên con đường tạo ra những sân chơi như vậy cho người trẻ Hà Nội. “Tôi muốn tạo ra một nơi dành cho
tất cả mọi người - giống như tượng đài Lenin trong tuổi thơ của thế hệ mình. Nơi nhiếp ảnh có thể gặp được người mẫu, đạo diễn có thể tìm thấy diễn viên. Một nơi hoàn toàn hồn nhiên và sáng tạo. Đó là ước mơ thật sự cháy bỏng của tôi
lúc này”.
Phong đã có trong tay rất nhiều dự án để triển khai trong năm 2026 và 2027, những không gian mà Phong ấp ủ sẽ dành riêng cho nghệ thuật, về tranh, về nhạc - và tất cả sẽ cố gắng mở cửa hoàn toàn miễn phí cho giới trẻ. Thậm chí, nếu (lại)
phải bỏ tiền túi ra để làm, Phong cũng sẵn sàng. Và Phong cũng đang được rất nhiều sự ủng hộ để hiện thực hoá giấc mơ đấy. Dù chưa thể tiết lộ được cụ thể, nhưng Phong cũng đã úp mở về việc sẽ là đơn vị đứng ra lên ý tưởng và xây dựng
những tổ hợp sáng tạo, văn hoá cho giới trẻ ở những khu đất rộng lớn, cải tạo những không gian công cộng cũ kỹ của thành phố thành sân chơi văn hoá nghệ thuật cho giới trẻ. Những nhà quản lý cấp độ thành phố đã thật sự… đi tìm Phong
để trao cho anh cơ hội làm những thứ lớn hơn mình có thể tưởng tượng. Một đứa trẻ từng đi nhặt sắt vụn ở những công trình ngày nào, bây giờ được các nhà quản lý của thành phố giao cho việc cải tạo chính công trình đó, và thổi vào nó
một luồng sinh khí mới do chính mình tự bay bổng sáng tạo nên.
Ở một giấc mơ xa hơn nữa, Phong nghĩ đến việc tô đậm bản sắc văn hoá của cộng đồng Underground Việt Nam, tương tự như cách văn hoá underground ở những nước phát triển như Nhật, Anh, Hàn hay Thái… đều có những hương vị và màu sắc riêng.
“Tôi nghĩ cộng đồng underground Việt Nam đang trên đà phát triển, thậm chí phát triển chóng mặt. Các nước khác đang ở cấp độ 3, chúng ta mới lên cấp độ 2 gần đây thôi - nhưng sắp đuổi kịp rồi. Và nếu có những người đủ hiểu và chắp
cánh, việc vươn lên tầm quốc tế là điều bình thường”. Phong nói.
Những cộng đồng văn hoá mang tính niche như hiphop hay skateboard ở Việt Nam luôn bị đánh giá thấp và gạt sang bên lề mỗi khi nhắc đến câu chuyện phát triển. Với đặc tính văn hoá du nhập từ nước ngoài và có phần tự phát, những bộ môn này
thường bị coi là văn hoá vay mượn, là sở thích nhất thời của giới trẻ, không phải thứ được ưu tiên để phát triển lâu dài. Nhưng Phong nhìn thấy ở đó một tương lai đầy hứa hẹn, nơi mà người trẻ sẽ kể câu chuyện của thế hệ bằng màu sắc
văn hoá và DNA của chính nơi mình được sinh ra. Văn hoá, nghệ thuật, sự sáng tạo và cá tính người Việt, sẽ được chính người Việt cùng nhau định nghĩa. Những dòng chảy nhỏ sẽ hoà vào dòng chảy chung, cuồn cuộn đổ ra biển lớn, hoà vào
đại dương đầy những sắc màu rực rỡ của văn hoá đại chúng, mang theo những âm thanh và bản sắc độc đáo của người Việt trẻ ra thế giới. “Hãy thử nghĩ đến một ngày nào đó, Trung Bảo (Beatboxer/ Creative Director), Phương Vũ (Creative
Director) và Khánh Nguyễn (Photographer/ Director) - cùng làm một triển lãm về văn hoá đường phố Việt Nam ở… Paris đi. Tôi dám cá là nó chất, điên và nghệ không thua kém gì những nghệ sĩ hàng đầu”.
Phong quan niệm, phát triển văn hoá cộng đồng đâu đó cũng giống như việc làm quần áo. Thời gian đầu, bạn bị ảnh hưởng bởi văn hoá và lối sống phương Tây, bạn nhặt nhạnh thiết kế từ chỗ này và chỗ kia để chạy theo. Nhưng sau một giai đoạn
đủ dài, bạn đã có kỹ năng đủ và hiểu thấu về những gì mình có trong tay, bạn bắt đầu bỏ bớt sự góp nhặt và bắt đầu tìm cách cất lên tiếng nói riêng. Văn hoá underground và hiphop cũng thế. “Càng làm, tôi càng thấy chúng ta đang ở giai
đoạn phát triển và chạm đến số đông nhiều hơn. Nhưng chúng ta lại đang chia sẻ thứ không gắn liền với văn hoá dân tộc. Trong cái bản sắc mộc mạc của Việt Nam, chúng ta chưa có ý thức phát triển nó một cách rõ ràng. Tôi thấy mình còn
quá nhiều những thứ mà càng đi xa, ta lại càng muốn tìm về. Hãy thử phát triển những cục đá, lá cây, những Trống Đồng hay đàn T’rưng… rất nhiều những giá trị như thế đã tồn tại ở Việt Nam như một suối nguồn từ bao lâu nay. Hãy làm
nó khác đi một chút để tiếp cận với thế hệ mới. Tôi sợ là một ngày nào đó, những giá trị này sẽ bị mai một - nếu như chúng ta không làm chuẩn chỉ cho người xem, và tạo cảm hứng cho người nghe”. Phong nói.
Ngô Phong của năm 38 tuổi đã không còn gì hối hận về chặng đường mình trải qua. Mọi cột mốc và trải nghiệm trong tuổi trẻ đều là những món quà tuyệt đẹp mà cuộc sống dành cho anh. Mọi thứ anh từng ao ước vào ngày bé, thậm chí nuối tiếc
vì mình chưa từng có - nay đã được anh tự hiện thực hoá cho chính mình và những người xung quanh. Chữ “n” trong Leninn cuối cùng cũng đã có lời giải đáp. Nó là một sự nhân bản của niềm tin. Tình yêu và giấc mơ của một người, nay đã
được cộng hưởng và trở thành một tài sản chung. Chiếc ván trượt là khởi đầu cho cuộc đào tẩu tìm tự do của Phong, giờ đây sẽ là cầu nối cho những giấc mơ lớn hơn của đám trẻ thế hệ sau. Những cái tay đã giơ lên và đã có người tìm đến
nắm lấy.
Giống như một giấc mơ đã trở thành hiện thực, đứa trẻ từng chui xuống dưới những gầm cầu trượt ở công viên nước ngày nào, đang ngồi chỉnh sửa và xây dựng lại chính những gầm cầu trượt đó. Đứa trẻ đó đã đi một quãng đường rất xa, nhưng
một phần đẹp nhất của nó vẫn ở lại công viên Lenin năm ấy. Hồn nhiên và lì lợm, nó tiếp tục nhảy lên ván trượt, lăn bánh hướng về phía những giấc mơ vô tận.