Chúng tôi đến Lý Sơn vào những ngày sau bão để tìm hiểu về một câu chuyện hy hữu mới xảy ra nơi huyện đảo nhỏ bé vốn nổi tiếng xưa nay bởi những cây tỏi. Trên các mặt báo, câu chuyện ba người đàn ông sống sót sau gần hai ngày trôi dạt
giữa biển đã được gọi bằng nhiều cái tên: kỳ tích, phép màu, điều khó tin.
Nhưng khi tìm cách liên lạc, cả ba nhân vật chính trong câu chuyện này đều tìm cách từ chối. Họ trả lời ngắn gọn, dè dặt, như thể đó là một chuyện đã lâu lắm rồi.
"Về được là mừng rồi. Chuyện cũng qua rồi. Giờ bọn anh chỉ muốn sự bình yên".
Sự dè dặt ấy không phải là cá biệt, ở Lý Sơn, người dân không nhắc tới bản thân mình nhiều trong các cuộc gặp gỡ. Thế nhưng chúng tôi lại tìm thấy câu chuyện về ba người đàn ông này trong những cuộc trò chuyện rời rạc của người dân trên
bến cảng, trong trí nhớ của những người vợ ở nhà đợi chồng, hay của những đứa trẻ đã bắt đầu học cách cầm cần câu cá.
Điều đó khiến chúng tôi sớm hiểu rằng, nếu muốn viết về sự kiện này, thì không nên bắt đầu từ ba người đàn ông, mà nên bắt đầu từ hòn đảo – nơi đã tạo ra những con người mang tới câu chuyện ấy.
Nương vào nhau, giữa biển đêm dữ dội
Chiều hôm đó, gió nổi sớm hơn thường lệ. Sóng lên nhanh. Anh Dương Quang Cường xuống biển bơi gần bờ và không quay lại được.
Ngay khi nhìn thấy anh Cường chới với, hai người đứng gần đó, anh Phan Duy Quang và Lê Văn Sanh, kéo thuyền thúng xuống nước và chèo ra. Họ tiếp cận được anh Cường, đưa anh lên thuyền. Nhưng biển không dừng lại. Gió mạnh dần, sóng dồn
dập. Chiếc thuyền nhỏ bị cuốn đi rất nhanh.
Khi lực lượng cứu hộ kịp triển khai, bão đã áp sát. Trời tối. Việc tìm kiếm buộc phải dừng. Từ thời điểm đó, sự việc không còn nằm trong tầm kiểm soát của con người nữa mà trở lại với vòng tay của biển cả như bao đời nay.
Trên đảo, hai ngày trôi qua trong một trạng thái chờ đợi kéo dài của những người ở lại. Ai cũng ít nói cười hơn, và nhìn ra biển nhiều hơn.
Ngoài kia, ba con người trôi theo những hướng khác nhau trên sóng nước, chẳng biết vận mệnh của mình sẽ đi về đâu.
Chiếc thuyền thúng bị lật trong đêm 6/11. Nước lạnh. Sóng mạnh. Họ cố bám vào nhau, nhưng biển tách họ ra. Anh Cường đuối sức và bị cuốn đi trước. Hai người còn lại gọi nhau trong bóng tối, rồi cũng lạc nhau.
Những gì diễn ra sau đó, nếu nhìn từ đất liền, dễ được mô tả bằng các khái niệm như ý chí sinh tồn hay nghị lực phi thường. Nhưng với những người trong cuộc, đó chỉ là chuỗi hành động nối tiếp nhau: trôi, bơi, nghỉ, tiếp tục trôi. Khi
mệt, để người nổi theo sóng. Khi thấy vật gì trôi qua, giữ lại nếu có thể. Không có kế hoạch dài hạn, không có tính toán lớn. Chỉ là cố gắng duy trì sự tỉnh táo thêm được phút nào hay phút ấy.
Anh Quang trôi theo một hướng. Anh nhìn thấy nhiều tàu đi qua. Anh kêu cứu. Không ai nghe thấy. Đến sáng ngày thứ hai, một tàu hàng lớn xuất hiện. Anh bơi về phía đó. Con tàu đi qua mà không dừng lại. Thế nhưng bằng một niềm tin sẽ về
được nhà với vợ, anh tiếp tục thả mình trôi nổi trên biển để đợi chờ.
Sáng ngày 8/11, một con tàu khác xuất hiện. Lần này, có người nhìn thấy. Anh được kéo lên. Khi đã ổn định, việc đầu tiên anh làm là chỉ hướng nơi có thể tìm thấy anh Sanh.
Chiều hôm đó, anh Sanh được cứu. Không lâu sau, anh Cường cũng được một tàu cá khác phát hiện. Ba người trở về đảo trong đêm. Họ đã sống sót sau gần ba ngày lênh đênh trên biển, với táo thối, rong trôi, và nước biển.
“Suốt gần hai ngày ấy, cả đảo dường như chẳng ai ngủ được. Ai cũng chỉ biết cầu trời, khấn Phật, mong cho ba người còn sống để về với vợ, với con. Thế mà giờ họ sống sót trở về thật, mừng không thể tả.”
Bà Nguyễn Thị Thiện, người dân Lý Sơn kể lại
Còn với người dân Lý Sơn đêm hôm ấy là một ngày đại lễ, hàng nghìn người dân kéo nhau ra bến cảng, gào thét, khóc cười, và nhảy múa. Chưa tới ngày Tết nhưng pháo hoa được bắn sáng một góc biển. Với họ, đó là một phép màu có thật.
"Cả ba người sống sót giữa biển bão là một kỳ tích. Không chỉ gia đình các ông, mà cả đảo này đều vui như ngày hội", ông Nguyễn Văn Huy, Chủ tịch UBND đặc khu Lý Sơn, xúc động nói.