Diễn xuất trong Mưa Đỏ là một điểm cộng khó bỏ qua. Dàn diễn viên chính dù còn trẻ, "mới lớn" trong nghề nhưng đã nỗ lực hết mình để thổi hồn sống động vào hình tượng người lính. Hành trình lăn xả cùng nhân vật của họ ẩn chứa nhiều thú
vị xuyên thời gian quay phim.
Trở thành người lính trong Mưa Đỏ với 81 ngày đêm chiến đấu như thật tại Thành cổ Quảng Trị là một trải nghiệm như thế nào?
Đình Khang: Tôi không biết phải diễn sao hết. Nhân vật của các anh em khác đều có xuất thân cụ thể, như sinh viên nhạc viện, họa sĩ hay nông dân. Nhưng riêng tôi lại không có. Một đêm nọ, tôi có nói chuyện với các anh thủ vai Cường và
anh Tạ, sau đó tìm ra được mối dây liên kết với nhân vật của mình. Nhân vật Tú của tôi là một chiến sĩ ra đi từ rất sớm, mới chỉ ở lứa tuổi học sinh thôi, giống như đại diện cho một tuổi trẻ non nớt, chưa có nhiều trải nghiệm nhưng
buộc nhìn cuộc đời trôi qua trong thoáng chốc.
Đỗ Nhật Hoàng: Còn tôi đã rất lạc lối trong khoảng thời gian đầu tiên. Lúc đó, tôi căng thẳng vì vừa phải tập sang giọng Bắc, vừa phải gắng thể hiện đúng tinh thần của một chàng trai có học thức và đầy sự kiên cường.
Khi bước chân vào bối cảnh Thành cổ, trong 5 ngày đầu tiên, đạo diễn cũng cực kỳ lo lắng với những gì tôi thể hiện. Tuy nhiên, khi tìm được sự sống động của nhân vật trong những trang kịch bản cũng là lúc tôi có được tiếng nói chung với
đạo diễn. Tôi nghĩ, cũng giống như bao anh em khác, tới lúc bấm máy và thực sự quay phim thì diễn viên mới thấy được nhiều thứ mà khi đọc kịch bản không thấy được.
Steven Nguyễn: Là một người Việt Nam, được tham gia một bộ phim chiến tranh thì đương nhiên ai cũng mong được làm chiến sĩ Cách mạng, đằng này tôi lại đóng vai phản diện - một người lính phía bên kia - chiếu trong ngày lễ lớn của đất nước.
Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng vai diễn nào cũng là sứ mệnh mà người diễn viên phải hoàn thành. Và tinh thần của một diễn viên là sẽ hóa thân vào tất cả các vai diễn, truyền tải được tinh thần và thông điệp của bộ phim.
Sau khi tìm hiểu, tôi cũng nhận ra Quang là một nhân vật đa chiều và phức tạp, thấy rằng tác giả Chu Lai không xây dựng một kẻ phản diện cụ thể nào hết, mà vẽ hình ảnh đại diện cho một phần tổn thương của dân tộc mình.
Lâm Thanh Nhã: Tôi muốn cảm ơn đội ngũ sản xuất đã cho chúng tôi một thời gian sống chung và tập huấn rất kỹ càng. Phần tiền kỳ được chuẩn bị công phu: tập quân sự, sử dụng vũ khí, khí tài… Bên cạnh việc tập võ thuật, tôi còn phải ra Hà
Nội học vẽ và điêu khắc, rồi lại bay đến Quảng Trị tập luyện với bom đạn. Khoảng thời gian tiền kỳ rất dài, cũng là lần đầu tiên chúng tôi được tập huấn kỹ như vậy để hóa thân thành người lính trọn vẹn.
Trước khi vào Quảng Trị, chúng tôi cũng được đến nhà của các bác cựu chiến binh để nghiên cứu về nhân vật. Có một câu nói mà các bác nhắc lại 2-3 lần, rồi khóc rất nhiều: "Có được hòa bình không phải dễ". Vậy nên, tôi hiểu rằng mình phải
trân trọng từng giây phút khi diễn trên ống kính.
Sau nhiều ngày tháng ngày cùng sống, tập huấn và quay phim, mối liên kết giữa các đồng đội trên màn ảnh hẳn đã diễn ra một cách rất tự nhiên?
Đỗ Nhật Hoàng: Nhớ lại ngày casting ở Hà Nội, tôi lần đầu gặp gỡ diễn viên thủ vai Tấn, Sen, Tạ và Hải. Cả bốn anh em cùng casting chung, và bằng một lý do nào đó, trong số trên dưới 30 người, tôi lại nói chuyện riêng với 4 anh em, giỡn
những thứ rất… vô duyên mà chỉ người thân thiết mới giỡn cùng nhau.
Trong số diễn viên, Phương Nam thủ vai anh Tạ rất dễ thương. Một hôm, sau cảnh quay căng thẳng, anh em Tiểu đội 1 về hết, tôi vẫn ở lại quay đến đêm cho cảnh hành động. Tới gần sáng về khách sạn, tắm rửa xong, tôi mở mền ra thì thấy một
quyển sổ nhỏ kèm hộp sữa, trong đó viết: "Về rồi thì nghỉ ngơi nhé, hôm nay trễ lắm rồi", và ký tên Tạ. Thấy thương quá.
Lâm Thanh Nhã: Khi rehearsal với nhau như thế nào là nhân vật và diễn viên đúng y như vậy. Anh Tạ đích thực là một người anh của tiểu đội. Sáng dậy tự đi luộc khoai rồi để đầu giường cho từng thằng, cả đám sáng ngủ dậy là có khoai ăn,
có sữa, lâu lâu lại mua kẹo, mua nón về cho các em.
Đỗ Nhật Hoàng: Những ngày đầu quay, chúng tôi chưa hình dung được tất cả sẽ thân thiết như một gia đình. Mỗi sáng thức dậy, chúng tôi cùng tập quân sự, tập cầm súng, chạy bộ, luyện tập từng động tác nhỏ. Buổi tối, chúng tôi tụ tập sinh
hoạt chung, tâm sự về gia đình, về những lo lắng của bản thân, chia sẻ cả những câu chuyện đời thường. Dần dần, mọi người coi nhau không chỉ là đồng nghiệp, mà là đồng đội thực thụ.
Mấy anh em đều đã kết nối với nhau từ nhiều tháng trước khi quay, rồi thêm nửa năm sống cạnh nhau, sinh hoạt cùng nhau. Theo kịch bản, những ai hy sinh trong phim là hết vai và sẽ đi về. Khi đó, chúng tôi cũng hẫng một nhịp vì khu ở ban
đầu đang đông vui bỗng trở nên trống trải. Khi chỉ còn lại vài người, tôi mới hiểu cảm giác gắn bó đó quý giá đến nhường nào. Tôi ở lại cuối cùng, tối đi quay về chỉ còn tắm rửa rồi đi ngủ.
Steven Nguyễn: Hình như đến những ngày quay cuối còn hai đứa mình thôi đó! Sẵn nhắc lại chuyện này, tôi nhớ có lúc qua kiếm Nhật Hoàng để mượn đồ vào lúc 5 rưỡi sáng. Mới đi quay về, mở cửa phòng ra thấy trống hoác trong khi bình thường
rất đông anh em. Tôi mới nói: "Ơ, chết hết rồi à?". Nhắc lại thấy mắc cười.