"Trận này thắng chắc rồi, mấy bà nhớ dặm lại son đi, lát nữa lên nhận giải cho xinh!"
Đó không phải là lời thoại trong hậu trường một cuộc thi hoa hậu. Đó là "chỉ đạo chiến thuật" của Celine (Kỳ Duyên) - Đội trưởng Đội tuyển Liên Quân nữ Việt Nam ngay trước giờ G của trận Chung kết căng thẳng đến nghẹt thở.
Trong khi ngoài kia, hàng triệu khán giả đang nín thở, bình luận viên đang gào thét khản cổ phân tích thế trận; thì ở trong buồng thi đấu cách âm, những cô gái của chúng ta đang... soi gương và lo lắng khi lên hình để mặt mộc có sao không,
về mái tóc mái bị bết mồ hôi hơn là lo sợ đối thủ hùng mạnh bên kia chiến tuyến.
Đừng vội đánh giá họ thiếu chuyên nghiệp. Hãy nhìn vào mắt họ khi chiếc điện thoại được nhấc lên. Những cuộc nói chuyện phiếm được thu lại, nụ cười hồn nhiên tắt ngấm, chỉ còn lại sự tập trung lạnh lẽo của những kẻ đi săn.
Chào mừng đến với thế giới của những nữ tuyển thủ Liên Quân Mobile, nơi mà kẹp tóc, son môi và Huy chương Vàng cùng tồn tại trong một chiếc túi xách.
Nếu phải dùng một hình ảnh để định nghĩa về họ, có lẽ không gì chuẩn xác hơn sự pha trộn giữa hai sắc thái đối lập: màu đen và màu hồng. Đúng vậy, chúng ta đang mượn chính hình tượng trứ danh của nhóm nhạc nữ biểu tượng toàn cầu Blackpink
để nói về họ. Bởi cũng giống như những thần tượng âm nhạc ấy, sức hút của các cô gái này đến từ sự tương phản cực đại. Một bên là màu đen của bản lĩnh thép và những pha xử lý sát thủ trên sàn đấu. Một bên là màu hồng của sự ngọt ngào,
hồn nhiên và những nỗi lo rất đỗi con gái giữa đời thường.
Hai mảng màu tưởng chừng mâu thuẫn ấy lại hòa quyện hoàn hảo, tạo nên chân dung của một thế hệ nữ tuyển thủ Việt Nam kiểu mới.
CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT: Để hiểu về màu Đen của sự quyết liệt, hãy nói về Kỳ Duyên (Celine).
Trước khi khoác lên mình màu áo đội tuyển Quốc gia, Celine là mẫu hình lý tưởng của sự ổn định: Cử nhân Tài chính ĐH Tôn Đức Thắng, nhân viên ngân hàng mẫn cán và bà chủ quán ăn vặt có tiếng tên "Hy Diên" ở Tây Ninh. Cuộc đời cô lẽ ra
sẽ êm đềm trôi qua với sổ sách và doanh thu hàng tháng.
Nhưng dòng máu "chiến" của một game thủ không cho phép cô an phận. Celine đã thực hiện một cuộc cá cược với chính tương lai của mình: Đóng cửa quán, bỏ việc ngân hàng để dốc toàn lực cho cơ hội cuối cùng tại Gaming House.
“Cho con 2 tuần. Được thì đi SEA Games, không được thì về đi làm lại. Coi như 7 năm thanh xuân chơi game là bài học”
“Cho con 2 tuần. Được thì đi SEA Games, không được thì về đi làm lại. Coi như 7 năm thanh xuân chơi game là bài học”
Kỳ Duyên (Celine)
Sự sòng phẳng, dứt khoát ấy chính là khí chất đặc trưng của Duyên. Cô mang tư duy của dân tài chính vào khu rừng của Liên Quân. Với cô, mỗi con quái, mỗi bước di chuyển đều là một bài toán đầu tư. Cô tính toán từng giây hồi chiêu, kiểm
soát từng lượng vàng chênh lệch như cách kiểm soát dòng tiền, không cho phép bất kỳ một sai số nào được tồn tại.
Thế nhưng, ngay khi rời khỏi bàn phím, sự lạnh lùng ấy biến mất, nhường chỗ cho một nỗi lo âu rất... con gái. Người ta thấy vị Đội trưởng thét ra lửa trên bản đồ lại ngồi thẫn thờ trước gương, tay sờ lên trán với vẻ mặt đau khổ tột cùng
vì sợ... hói.
“Ngồi máy lạnh 15 tiếng mỗi ngày để train, tóc rụng cả nắm, nhìn xót lắm chị ơi. Em chỉ sợ chưa kịp vô địch thì đã hói đầu!”
Nỗi ám ảnh về nhan sắc lớn đến mức trở thành một "luật bất thành văn" của Celine. Dù áp lực đè nặng, cô vẫn kiên quyết giữ vững nguyên tắc sống còn là đã lên tivi thì phải đẹp. Trận nào nghĩ mình thắng là phải make-up thật lồng lộn, để
khoảnh khắc nâng cúp phải là khoảnh khắc rực rỡ nhất. Đó là cách Duyên cân bằng thế giới của mình, một cái đầu lạnh để gánh team và một trái tim điệu đà để yêu lấy bản thân.
Đó là cách Duyên cân bằng thế giới của mình, một cái đầu lạnh để gánh team và một trái tim điệu đà để yêu lấy bản thân
Kỳ Duyên (Celine)
CÂU CHUYỆN THỨ HAI: Nếu Celine là sự tính toán, thì cặp đôi Hoa Tranh (RuuRuu) và Thanh Duyên (TDuyen) là hiện thân của sự "vô tri" nhưng "bá đạo".
Hãy nhìn Thanh Duyên. Trong game, cô là Xạ thủ tay to gieo sầu cho mọi đối thủ bằng những phát bắn chuẩn từng milimet. Nhưng rời bàn phím ra là... hết nước chấm. Ít ai biết, thiên tài gánh team này lại sở hữu bộ não cá vàng ở mức báo động
đỏ.
Cầm 3.000 Baht đi Thái Lan rồi vứt đâu không nhớ? Là Duyên. Đi sự kiện lạc đường ngay cổng phải chờ đồng đội ra rước như em bé? Cũng là Duyên.
Thậm chí, cô sinh viên Đại học Ngân hàng này còn có chấp niệm kỳ lạ với việc... lười. Đi học đeo khẩu trang kín mít không phải vì sợ fans nhận ra, mà đơn giản vì lười make-up. Với Duyên, việc phải nhớ đường hay trang điểm là quá sức, nên
cô quyết định dồn hết sự tinh anh vào ngón tay cái để gánh team cho lẹ!
Và người chuyên đi bảo kê cho sự ngơ ngác ấy là Hoa Tranh.
Cô nàng Top lane này là một ca khó đỡ thực sự. Ẩn sau vẻ ngoài ngầu lòi là tâm hồn của một... bà nội trợ: Thích nấu cơm, quét nhà, giặt đồ và nuôi mộng mở tiệm cơm hộp. Chưa hết, Tranh còn khiến dân tình cười bò với phương châm thi đấu
cực kỳ tâm linh là đen tình thì đỏ bạc. Thế là cô nàng tỉnh bơ dẹp luôn chuyện yêu đương sang một bên, thà ế một chút mà có huy chương đeo cổ thì vẫn lời chán!
CÂU CHUYỆN THỨ BA: Trong bản giao hưởng ồn ào ấy, Minh Châu (Boun Boun) và Trang Bae là những nốt nhạc cảm xúc trái ngược.
Minh Châu đích thị là một bà cụ non hay lo xa. Trong khi đồng đội hưng phấn muốn lao lên khô máu, Châu luôn là người đạp thắng lại vì trong đầu cô nàng đã kịp vẽ ra hàng tá kịch bản rủi ro xấu nhất. Sự lo xa ấy đôi khi khiến cả team phát
mệt, nhưng lại là chốt chặn an toàn cực kỳ cần thiết.
Sâu sắc là thế, nhưng Châu lại có những nỗi sợ rất trời ơi đất hỡi. Cô nàng đang niềng răng nên sợ nhất là lúc thắng mà lỡ cười lố thì lên tivi sẽ bị dìm hàng. Đặc biệt, Châu sở hữu vũ khí bí mật là tiếng hét quãng 8. Chỉ cần giật mình
một cái là cô nàng hét banh nóc khiến cả Gaming House bao phen muốn tiền đình.
Nhưng đó cũng là tín hiệu cho thấy cô ấy đang tập trung cao độ bằng toàn bộ dây thần kinh của mình.
Ngược lại hoàn toàn, Trang Bae là một vitamin cười đúng nghĩa. Cô nàng lạc quan đến mức có thể ngủ gục ngon lành ngay trên bàn phím sau giờ tập, và đặc biệt là không thể sống thiếu các phần mềm chỉnh ảnh. Bae bước vào trận Chung kết với
tâm thế vô game là vui rồi, thắng thua tính sau. Nhưng đừng nhầm lẫn sự vô tư ấy với sự hời hợt. Đó là lớp vỏ bọc hoàn hảo cho tinh thần không biết sợ.
Khi cả thế giới quay lưng, khi những bình luận toxic bủa vây, nụ cười của Trang Bae là tấm khiên chắn vững chãi nhất để cả đội dựa vào.
CHUYỆN CHƯA KỂ: Khi ngoại hình bị mang ra bàn tán..
Nhưng hành trình của họ đâu chỉ trải đầy hoa hồng. Bước ra từ thế giới online, điều đầu tiên mà các cô gái phải đối mặt không phải là lời khen về kỹ năng, mà là những ánh mắt soi mói về ngoại hình. Với cộng đồng mạng khắc nghiệt, việc
chơi game hay dường như là chưa đủ, bạn còn bắt buộc phải xinh đẹp theo đúng chuẩn mực.
Cả Hoa Tranh, Trang Bae và Thanh Duyên đều từng là nạn nhân của những lời miệt thị ngoại hình.
Người ta thắc mắc tại sao Thanh Duyên cứ phải đeo khẩu trang kín mít khi thi đấu, để rồi khi cô tháo ra, những bình luận khiếm nhã về nhan sắc lại ập tới. Người ta mỉa mai Trang Be sống ảo, dùng phần mềm chỉnh ảnh quá đà khác xa đời thực.
Người ta chê bai Hoa Tranh nhìn thô kệch chẳng khác gì đàn ông. Những lời sát thương ấy có thể đánh gục bất kỳ cô gái yếu đuối nào ở độ tuổi đôi mươi.
Nhưng thay vì ngồi khóc hay thanh minh, cách đáp trả của họ lại mang đúng cái tính lạc quan của vốn có.
"Tụi em quen rồi!" - Đó là câu cửa miệng nhẹ tênh của cả đám.
Họ học cách lờ đi những lời ác ý, biến áp lực thành động lực để tập luyện điên cuồng. Các cô gái hiểu ra một chân lý đơn giản rằng nhan sắc có thể bị mang ra bàn tán, nhưng sự nghiệp và kỹ năng thượng thừa thì không ai có thể chối cãi
được. Cuối cùng, họ chọn cách đẹp theo định nghĩa của riêng mình: Đó là vẻ đẹp của sự tự tin và nụ cười rạng rỡ của người chiến thắng.
Các cô gái hiểu ra một chân lý đơn giản rằng nhan sắc có thể bị mang ra bàn tán, nhưng sự nghiệp và kỹ năng thượng thừa thì không ai có thể chối cãi được. Cuối cùng, họ chọn cách đẹp theo định nghĩa của riêng mình: Đó là vẻ đẹp của sự tự tin và nụ cười rạng rỡ của người chiến thắng.