Mái vòm và nhịp nối
Nơi chịu lực khủng nhất để gánh sự an toàn của cả đoàn xiếc
Trong kiến trúc của một rạp xiếc, mái vòm là một sự tồn tại kỳ lạ. Nó không chỉ là tấm bạt khổng lồ ngăn cách thế giới bên ngoài mà là một thực thể chịu lực đầy khắc nghiệt. Toàn bộ hệ thống cơ khí, những sợi dây văng và cả sinh mệnh của
nghệ sĩ đều được treo lơ lửng trên đỉnh vòm ấy. Nếu hình dung rạp xiếc như một ngôi nhà thì mái vòm chính là linh hồn. "Nhà là phải có nóc" và cái nóc ấy gánh trên mình tất cả áp lực để giữ cho cả hệ thống không sụp đổ.
Sự vững chãi ấy gợi nhắc đến hình ảnh của người đầu tàu là đạo diễn Công Nguyễn. Chỉ một người từng đi qua đủ những lấm lem của nghiệp diễn mới thấu cảm được từng độ rung của sợi dây hay sự khốc liệt của độ cao. Ròng rã 15 năm làm nghề
từ những ngày đầu Nam tiến, mục tiêu lớn nhất của anh không phải là danh xưng xa hoa mà rất đỗi đơn giản: "Việc đầu tiên là mình phải là một người diễn viên thật tốt".
Anh từng trăn trở khi thấy nghệ thuật xiếc cứ lặp lại những trò diễn cũ kỹ. Ý tưởng thay đổi cứ ám ảnh và thôi thúc anh tìm ra con đường mới. Càng đi sâu vào dàn dựng, anh càng nhận ra xiếc cần một cuộc đại phẫu ngay từ tư duy.
Suốt 7 năm đèn sách ở trường Sân khấu Điện ảnh, Công Nguyễn không ngừng tìm tòi nhưng cũng từng hoài nghi chính mình khi nhận ra sự vênh nhau quá lớn giữa kịch nói và xiếc. Nhưng chính sự gợi mở từ thầy cô đã giúp anh tìm ra chìa khóa
vàng là dùng tư duy kịch bản để xâu chuỗi những trò diễn rời rạc.
Tại Vùng Đất Kỳ Bí, khả năng sáng tạo của con người được đẩy tới giới hạn khi vị đạo diễn này đặt ra một luật chơi sắt đá là các động tác không được phép lặp lại bất kỳ vở diễn nào trước đó. Khi sự sáng tạo tỷ lệ thuận với độ khó, diễn
viên buộc phải liên tục vượt ngưỡng. Đứng giữa ranh giới mong manh của sự an toàn và đỉnh cao kỹ thuật, Công Nguyễn đã nhiều lần đấu tranh nội tâm dữ dội.
Nhưng rồi họ vẫn chọn dấn thân bởi dừng lại nghĩa là chấp nhận sự mòn cũ. Câu thần chú "Thất bại trong chuẩn bị chính là chuẩn bị cho thất bại" đã trở thành kim chỉ nam cho cả tập thể.
Tại Vùng Đất Kỳ Bí, khả năng sáng tạo của con người được đẩy tới giới hạn khi vị đạo diễn này đặt ra một luật chơi sắt đá là các động tác không được phép lặp lại bất kỳ vở diễn nào trước đó.
Công Nguyễn thấu hiểu sức nặng của cái "nóc nhà" bằng một sự điềm tĩnh lạ lùng. Anh tâm sự: “Từ đời sống sinh hoạt đến chuyên môn kỹ thuật, từ vấn đề an toàn đến tâm tư của anh em, việc gì cũng đến tay mình”.
“Từ đời sống sinh hoạt đến chuyên môn kỹ thuật, từ vấn đề an toàn đến tâm tư của anh em, việc gì cũng đến tay mình”.
Công nguyễn
Chính vì nắm rõ từng chân tơ kẽ tóc ấy nên trong những khoảnh khắc nghẹt thở nhất khi sự cố xảy ra, anh buộc mình phải trở thành người lý trí nhất.
Dù xót anh em đến thắt ruột nhưng anh vẫn giữ cái đầu lạnh để điều phối diễn viên thay thế hay hạ đèn sân khấu để khán giả không hoang mang. Anh quan niệm tập thể nghệ sĩ như mười ngón trên một bàn tay. Dù ngón dài ngón ngắn khác nhau
nhưng ngón nào cũng quý và ngón nào cũng đau liền tâm. Anh hiện diện ở đó như một sự bảo chứng để dưới mái rạp ấy, nghệ sĩ có thể yên tâm mà bay lượn.
Anh quan niệm tập thể nghệ sĩ như mười ngón trên một bàn tay. Dù ngón dài ngón ngắn khác nhau nhưng ngón nào cũng quý và ngón nào cũng đau liền tâm. Anh hiện diện ở đó như một sự bảo chứng để dưới mái rạp ấy, nghệ sĩ có thể yên tâm mà bay lượn.
Nhưng một mái nhà vững chãi không chỉ có bộ khung chắc, mà còn cần những nhịp nối bền bỉ để chuyển động. Biên đạo Mạnh Quyền chính là mảnh ghép táo bạo ấy.
Anh mang vũ đạo vào xiếc, đây là một thử thách "điên rồ" khi diễn viên xiếc vốn chỉ quen với kỹ thuật chuyên môn đơn lẻ suốt nhiều năm. Tung hứng là tung hứng, đu bay là đu bay. Khi phải kết hợp với tốc độ và sự uyển chuyển của vũ đạo,
sự "lệch pha" ban đầu là điều không tránh khỏi. Những ngày đầu "ăn dầm nằm dề", đối mặt với những cái lắc đầu vì sự lạ lẫm, Mạnh Quyền chỉ có một tôn chỉ: "Cái gì Mạnh Quyền làm được thì mọi người cũng làm được".
Những ngày đầu “ăn dầm nằm dề”, đối mặt với những cái lắc đầu vì sự lạ lẫm, Mạnh Quyền chỉ có một tôn chỉ: “Cái gì Mạnh Quyền làm được thì mọi người cũng làm được”.
Anh không đứng chỉ tay năm ngón. Xuất thân là một B-boy đường phố đầy máu lửa, anh lao vào làm người thị phạm đầu tiên. Anh dùng chính cơ thể của mình để thực hiện những động tác khó nhất, dùng hành động để xóa tan nỗi sợ hãi cho anh em.
Anh vừa làm thầy, vừa làm bạn, kiên nhẫn uốn nắn từng nhịp thở. Để rồi từ sự nghi ngại, anh em nhìn nhau cười: “Mạnh Quyền nói được làm được, thì mình cũng phải làm thôi”.
Anh vừa làm thầy, vừa làm bạn, kiên nhẫn uốn nắn từng nhịp thở. Để rồi từ sự nghi ngại, anh em nhìn nhau cười: “Mạnh Quyền nói được làm được, thì mình cũng phải làm thôi”.
Chính sự quyết liệt của “người đầu tàu” Công Nguyễn và ngọn lửa thực chiến của Mạnh Quyền đã tạo nên một mái vòm vững chãi, nơi những giới hạn cũ kỹ bị phá bỏ để nhường chỗ cho sự thăng hoa.