Hoàng Sa, Trường Sa, dinh Độc lập và quảng trường Ba Đình… những địa tiêu thẳng đứng làm mọi trái tim nghẹn ngào
Thanh An: Ở trên bầu trời nhìn xuống các mục tiêu phía dưới, cảm xúc của anh lúc đấy như thế nào?
Đại tá Nguyễn Thế Dũng:
Có lẽ người Việt Nam nào cũng vậy, ngồi trên máy bay ngắm nhìn xuống phía dưới đều thích thú ngắm nhìn vẻ đẹp của quê hương, đất nước. Riêng với phi công chiến đấu, mọi vùng trời của Tổ quốc đều đã bay qua cho nên luôn có những nét cảm
xúc đặc thù khi chúng tôi quan sát các "địa tiêu mặt đất".
Xác định ngồi trong buồng lái của SU30MK2 - chiếc máy bay tiêm kích được Đảng, nhà nước, quân đội, nhân dân chắt chiu trang bị là chúng tôi đang đi làm nhiệm vụ. Dù là bay huấn luyện hay trinh sát tuần nhiễu người phi công đều mang trọng
trách bảo vệ bầu trời quê hương đất nước. Nên gần như chúng tôi ít nhìn ngắm theo cách thông thường, chúng tôi tập trung quan sát, nghiên cứu và phát hiện các vấn đề để sẵn sàng chiến đấu, thậm chí sẵn sàng không chiến nhằm bảo vệ
bình yên mọi vùng trời Tổ quốc.
Tuy nhiên, vẫn luôn có những địa tiêu mặt đất thực sự đặc biệt với mỗi người phi công. Với tôi là những chuyến bay trinh sát trên biển.
Bay biển đòi hỏi kỹ thuật cao vì mặt nước phản chiếu bầu trời, dễ gây cảm giác sai nhiễu về không gian. Nhưng khi một mình giữa biển trời đất nước, nhìn thấy tàu tuần tra, tàu đánh cá, tàu vận tải nhộn nhịp vào ra rồi những giàn khoan,
những đảo tiền tiêu…, tôi cảm nhận được giá trị của một vùng trời biển bình yên.
Lúc này, Su-30MK2 bay biển không đơn thuần là quân đội mang vũ khí đi trinh sát tuần nhiễu mà còn là biểu tượng của ý chí tự cường, của sức mạnh và niềm tin nhân dân gửi gắm. Cho nên mỗi lần cất cánh bay biển tôi luôn nhắc nhở mình về
trọng trách bảo vệ vùng trời, vùng biển thiêng liêng mà bao thế hệ cha anh đã đổ máu gìn giữ. Những chuyến bay đó vừa vinh dự lớn lao, vừa mang trách nhiệm nặng nề, không cho phép mình lơ là dù chỉ một giây.
Thanh An: Su-30MK2 xuất hiện tại sự kiện trọng đại như A50 và A80 của đất nước vừa qua đã làm nức lòng đông đảo nhân dân. Là một trong những người lính thực hiện nhiệm vụ, cảm xúc của anh ra sao?
Đại tá Nguyễn Thế Dũng:
Lúc này Dinh Độc lập và Quảng trường Ba Đình trở thành những địa tiêu mặt đất vô cùng đặc biệt đối với chúng tôi. Khó có từ ngữ nào diễn tả trọn vẹn cảm xúc khi lái Su-30MK2 bay vào những vùng trời để thực hiện nhiệm vụ A50 và A80.
Tôi nhớ mãi thời điểm chỉ huy đội hình bay qua quảng trường Ba Đình ở độ cao khoảng 200 mét trong đại lễ chào mừng 80 năm Quốc khánh đất nước. Khoảng cách giữa các máy bay rất gần nhau. Nhìn từ dưới đất lên, đồng bào thấy đội hình đều
tăm tắp như một, nhưng trong buồng lái, mỗi phi công đang chịu áp lực rất lớn.
Ở độ cao thấp, gió giật và nhiễu động không khí từ các tòa nhà khiến máy bay rung lắc liên tục. Chúng tôi không thể nhìn vào màn hình radar hay các thiết bị điện tử để giữ đội hình. Tôi chọn nhìn trực diện vào máy bay đồng đội. Nhìn vào
cánh, vào đuôi, căn khoảng cách bằng mắt thường và bằng cảm nhận. Và tôi biết đồng đội cũng đang làm điều tương tự với tôi.
Khoảnh khắc ấy, chúng tôi bay vừa bằng kỹ thuật vừa bằng sự tin tưởng tuyệt đối vào nhau. Tôi tin máy bay số 2 sẽ giữ đúng vị trí, số 3 sẽ phản ứng chính xác, tin rằng cả đội hình đang cùng nhịp thở như một cơ thể thống nhất. Không có
thiết bị nào đo được sự tin tưởng ấy, nhưng đó chính là thứ giữ cho 5 chiếc máy bay hàng chục tấn bay sát nhau mà không va chạm.
Chúng tôi bay vừa bằng kỹ thuật vừa bằng sự tin tưởng tuyệt đối vào nhau. Tôi tin máy bay số 2 sẽ giữ đúng vị trí, số 3 sẽ phản ứng chính xác, tin rằng cả đội hình đang cùng nhịp thở như một cơ thể thống nhất. Không có thiết bị nào đo được sự tin tưởng ấy, nhưng đó chính là thứ giữ cho 5 chiếc máy bay hàng chục tấn bay sát nhau mà không va chạm.
Đại tá Nguyễn Thế Dũng
Khi biên đội giải tán, tôi bắt đầu tiến vào khu vực lễ đài. Lúc đó, toàn bộ tâm trí tập trung cao độ vào các yếu lĩnh động tác. Tay trái đẩy cần ga bật tăng lực, tay phải kéo cần lái cho máy bay dựng thẳng đứng lên trời, vừa bấm nút thả
96 quả đạn nhiễu vừa thực hiện động tác xoay "khoan" tăng lực nhiều vòng liên tục tạo thành dải pháo hoa rực rỡ trên bầu trời.
Khi hoàn thành động tác, thoát ly an toàn, tôi mới có một tích tắc nhìn xuống dưới. Hàng nghìn người ngước lên, hàng nghìn cánh tay vẫy chào, cờ hoa tung bay… Khoảnh khắc ấy, trái tim tôi nghẹn ngào. Tất cả những tháng ngày khổ luyện,
tất cả áp lực căng thẳng - đều tan biến, chỉ còn lại niềm tự hào vô bờ.
Đặc biệt, sáng ngày 30/5/2025, khi điều khiển Su-30MK2 bay vào bầu trời Thành phố Hồ Chí Minh, nhìn xuống Dinh Độc Lập - nơi 50 năm trước xe tăng ta húc đổ cổng sắt, kết thúc cuộc chiến tranh, thống nhất đất nước, tôi như thấy hình bóng
các thế hệ phi công tiền bối đang bay cùng mình.
Khi thực hiện động tác khoan tăng lực và thả 96 quả đạn nhiễu trên bầu trời thành phố, tôi thầm báo công: "Thưa các bác, các chú, bầu trời Tổ quốc hôm nay đã thống nhất, hòa bình. Thế hệ chúng cháu xin tiếp nối con đường các bác, các chú
đã đi, bảo vệ vững chắc thành quả thế hệ trước đã phải đổi bằng xương máu để có được."
Khi thực hiện động tác khoan tăng lực và thả 96 quả đạn nhiễu trên bầu trời thành phố, tôi thầm báo công: "Thưa các bác, các chú, bầu trời Tổ quốc hôm nay đã thống nhất, hòa bình. Thế hệ chúng cháu xin tiếp nối con đường các bác, các chú đã đi, bảo vệ vững chắc thành quả thế hệ trước đã phải đổi bằng xương máu để có được."
Đại tá Nguyễn Thế Dũng
Buồng lái Su-30MK2 hôm nay hiện đại hơn rất nhiều so với các máy bay chiến đấu của không quân ta trong lịch sử. Nhưng ý chí của những người lính không quân Việt Nam sẵn sàng "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" đã được truyền thừa thế hệ
này sang thế hệ khác, không bao giờ thay đổi. Với chúng tôi đó là sợi dây kết nối thiêng liêng mà mỗi phi công Việt Nam đều cảm nhận được, dù ngồi trong buồng lái MiG-21 năm xưa hay Su-30MK2 hôm nay.
Thanh An: Rất cảm ơn những chia sẽ thật chi tiết và ấn tượng mà Đại tá đã dành cho chúng tôi và độc giả!