Đó là những dòng chữ được nắn nót viết trong tập vở của Lê Quang Trường, một học sinh trong lớp học cho bệnh nhi ung thư của cô Đinh Thị Kim Phấn. Lớp học đặc biệt được mở từ năm 2009, đón các em học sinh là bệnh nhân của bệnh viện Ung
Bướu Tp.HCM.
Cô Phấn và chúng tôi quyết định ghé thăm gia đình của Trường tại Tây Ninh vào một ngày cuối năm. 7h sáng, cô cùng một bạn tình nguyện viên thân thiết đã ngồi trước cửa căn nhà ở phố Phạm Ngọc Thạch, kiên nhẫn chờ từng thành viên của đoàn
xuất hiện. Bên cạnh cô đặt một chiếc túi giấy lớn, ở trong là một tập vở dày, một cặp tài liệu và một vài thứ linh tinh mang theo dọc đường. Người tài xế của đoàn cũng là người quen, thường xuyên đưa đón cô trong những chuyến đi các
tỉnh lân cận như thế này.
Ở trong chiếc túi giấy của cô là những bức hình, cuốn vở, những nét chữ được lưu giữ nắn nót của Lê Quang Trường. Trường là một cậu bé có đôi má phúng phính và một nụ cười rất đáng yêu, cũng là học sinh của cô trong suốt hơn 10 năm chiến
đấu với bệnh ung thư, và là người ở lại với cô lâu hơn bất cứ học trò nào khác. Ngày hôm ấy, cô đem hết những sách vở của Trường mà mình còn cất giữ để đem đến gửi lại cho gia đình em.
Trong suốt 15 năm dạy học cho các bệnh nhi của cô Phấn, đã có rất nhiều những học trò như Lê Quang Trường, rất nhiều những cô cậu hồn nhiên, bẽn lẽn bước chân vào lớp học, hăng say dõi theo từng buổi học xen lẫn với các buổi điều trị,
nắn nót từng nét chữ vào cuốn vở của mình, coi lớp học bé nhỏ cô Phấn như một ốc đảo riêng tư, an lành và đầy niềm vui. Một thực tại “bình thường” nơi các em được đi học như mọi đứa trẻ khỏe mạnh khác, cho đến khi các em vĩnh viễn
bước ra và trở thành những thiên thần nhỏ bé trên bầu trời ngoài kia.
Nửa đời người gắn liền với nghề dạy học
Rất có thể bạn sẽ đoán nhầm tuổi của cô Phấn khi gặp cô lần đầu tiên.
Cô Phấn có một vóc dáng nhỏ nhắn, mái tóc đen cắt ngắn ngang mặt, dáng đi nhanh nhẹn và cực kỳ khoẻ khoắn. Dĩ nhiên là gương mặt cô cũng có những nếp nhăn của tuổi tác, nhưng nó đủ khiến tất cả phải tròn mắt ngỡ ngàng khi cô nói mình năm
nay đã 70 tuổi. Dù có một tác phong rất mực điềm tĩnh và nhẹ nhàng, nhưng mỗi khi có dịp để chia sẻ về công việc của mình hay về các học sinh, cô Phấn có thể say sưa nói hàng tiếng đồng hồ với các chi tiết vẫn được ghi nhớ sống động
sau từng ấy năm.
Hành trình của cô Phấn với nghề giáo viên bắt đầu từ rất sớm. Quay ngược lại năm 1977, khi đất nước vừa thống nhất ít lâu, cô Phấn đã bỏ lại thành phố, đăng ký học sư phạm tại Đại học Tây Nguyên, tham gia các lớp dạy tiếng Việt cho đồng
bào dân tộc. Tình cảm của cô Phấn với Tây Nguyên cứ thế sâu đậm theo năm tháng, cô yêu tha thiết mảnh đất cao nguyên nắng gió và những người dân tộc nồng hậu thân thương ở nơi này. Không chỉ mày mò học tiếng Ê Đê để có thể giao tiếp
thuận lợi với học sinh và bà con, cô gái Kim Phấn ngày đó còn quyết tâm tình nguyện ở lại với Tây Nguyên dù được điều đi dạy học ở những ngôi trường khác. Cô được đồng bào Ê Đê đặt cho cái tên Hơ Phấn, bởi chữ Hơ trong truyền thống
của người Ê Đê cũng như chữ Thị trong tên con gái của người Kinh. Gọi cô là Hơ Phấn - có nghĩa là họ đã thực sự coi cô như một phần máu thịt của vùng đất cao nguyên.
Cứ thế, 12 năm trôi qua, cô Phấn từ một nữ sinh trẻ đầy hoài bão đã lập gia đình và có hai đứa con trai. Cho đến một ngày năm 1989, con trai đầu của cô vĩnh viễn ra đi sau một cơn sốt nặng. Bi kịch diễn ra trong chớp mắt khiến cô Phấn
sụp đổ hoàn toàn. Không thể đối mặt với nỗi đau và những ký ức ẩn hiện trong màu xanh của núi rừng, cô xin điều chuyển công tác về lại Sài Gòn. Khép lại một chương đời với đầy lý tưởng của tuổi thanh xuân, tình yêu mãnh liệt với cao
nguyên và cả những nỗi đau mất mát.
Trở về từ Tây Nguyên, cô Phấn được nhận vào làm giáo viên của trường tiểu học Đuốc Sống. 30 năm yên bình trôi qua, cho đến cái ngày cô nghe thấy một tiếng gọi mới.
Câu chuyện bắt đầu từ một buổi chiều, khi cô Phấn đang đọc báo trong căn phòng nhỏ của mình. Bài báo viết về câu chuyện của Lê Thanh Thuý, một chiến binh nhỏ bị ung thư xương nhưng đã sống bằng nghị lực của cả một đời người. Gần như ngay
lập tức, bài báo chạm thẳng vào trái tim cô. Ở cái tuổi sắp sửa nghỉ hưu sau hơn ba mươi năm dạy học tại trường tiểu học Đuốc Sống, câu chuyện về Thuý như thắp lại trong cô một ngọn lửa cháy bỏng và dữ dội về nghề hơn bao giờ hết.
Năm 2007, cô tình nguyện tham gia chương trình “Ước mơ của Thúy”, tất cả chỉ vì một thôi thúc: “Tôi muốn giúp các em”. Cô bắt đầu vận động đồng nghiệp, phụ huynh, sinh viên cùng tham gia vào ý tưởng này. Khi được mời đứng lớp học chữ dành
cho bệnh nhi ung thư tại Bệnh viện Ung bướu TP.HCM, cô nhận lời ngay lập tức mà không cần phải đắn đo.
Ngày 4 tháng 9 năm 2009, lớp học chữ “Hoa hướng dương” chính thức được khai giảng. Lớp học khi ấy chỉ là một căn phòng nhỏ trong bệnh viện, nhưng đối với những em bé ung thư, đó là cả một chân trời tươi đẹp đằng sau cánh cửa. Tính đến
nay, cô Phấn đã dành hơn 15 năm để dạy học cho các bệnh nhi Ung thư tại Bệnh viện Ung bướu Tp.HCM. Dường như, mất mát khi xưa đã để lại cho cô một trái tim ngập tràn sự thấu cảm và yêu thương để sẵn sàng dành cả phần đời còn lại của
mình ôm những đứa trẻ xa lạ vào lòng.
Nếu ở thế giới bên ngoài cánh cửa bệnh viện, trẻ con học để lớn lên và bay xa, thì ở đây, các em học chỉ để được là chính mình trong hiện tại. Học để biết viết tròn trịa cái tên ba mẹ đặt cho, để khi 'bay đi', các em không còn là một mã
số bệnh nhân, mà là một con người với đầy đủ ước mơ và danh tính. Có em chưa từng được đến lớp, có em đi học được vài buổi thì lại phải về phòng bệnh, que truyền dài đong đưa giữa cổ tay áo. Có em tay vẫn cắm kim truyền mà vẫn ngồi
ngay ngắn vào bàn học. Lớp học cứ vậy mà tồn tại, chiều thứ Sáu, Bảy và Chủ Nhật hàng tuần, đến nay đã hơn mười lăm năm. Ban đầu chỉ dạy tiếng Việt và Toán theo chương trình tiểu học, sau lớp nhận được sự ủng hộ và có thêm nhiều em
nhỏ muốn đăng ký tham gia, nên lớp đã có đến cấp 2, cấp 3.
Học sinh ở đây không học để thi, các em như học để quên đi hiện tại bên ngoài cánh cửa lớp học, để giữ hy vọng vào tương lai, để vẫn được là một đứa trẻ dù tuổi thơ chỉ được quanh quẩn trong bệnh viện. Dù đau và mệt, các em vẫn tới lớp.
Ở trong căn phòng ấy, các em không còn là những bệnh nhi ung thư, mà được là những đứa trẻ như mọi đứa trẻ khác, được đến lớp, được gặp gỡ và nô đùa. Một lớp học không chỉ để dạy chữ, mà còn là một liệu pháp tinh thần cho những đứa
trẻ đang ngày đêm chiến đấu với số phận.