Những sự “xa xỉ” miễn phí
Sau một chặng đường ngồi xe ôm kéo dài 45', đi qua vô số cung đường ngổn ngang, chật hẹp và đang được xới tung lên để cơi nới - bác xe ôm sẽ dần rẽ vào một con đường hẹp hơn, dốc đứng và bản Liền dần hiện ra sau những rặng cây. Một bản
làng trù phú với những ngôi nhà sàn khang trang, những vườn rau được chăm chút nằm ngay ngắn trước sân nhà. Và kia là con đường dẫn vào nhà chị Thông, một con đường nhỏ men theo triền dốc, với một bên là hàng rào tre nhìn ra một chiếc
ao phẳng lặng, và một bên là khoảng ruộng bậc thang dẫn lên đồi chè. Căn nhà xinh xắn với những chùm hoa được trồng khắp nơi trong sân, chào đón những vị khách thành thị tứ phương đang mắt chữ A mồm chữ O khi lạc vào khung cảnh đáng
yêu đến nhường này.
Khi chúng tôi mới tới nơi, chị Thông đang mải đi dọn giường cho khách. Vừa tay bắt mặt mừng, chị lại lao xuống bếp xào xáo nhanh một món gì đó cho chúng tôi ăn trưa sau chuyến đi dài. Thoắt cái, chị đã mang ra mấy đôi ủng để tất cả chuẩn
bị đi gieo hạt ngoài vườn. Và ngay cả khi tay đang rải những nắm hạt rau cải vào thửa đất tơi xốp mới xới thì trong đầu chị đã nghĩ đến việc sẽ đi hái hoa trà. Chị di chuyển khắp các gian phòng lẫn sân vườn với tốc độ của một tàu con
thoi và hiếm khi dừng lại quá lâu cho một cuộc trò chuyện.
Khách thường chọn ở lại bản Liền 2 đêm để có thể trải nghiệm hết cuộc sống ở nơi này. Sau Gia Đình Haha, lượng khách tăng đột biến khiến chị Thông luôn trong tình trạng đang tiếp đón một hoặc hai đoàn khách nào đó cùng lúc. Một ngày của
chị sẽ bắt đầu từ 4-5h sáng, thức dậy và chuẩn bị kế hoạch cho một ngày du ngoạn của khách. Khoảng 7h, khi các đoàn khách bắt đầu lục đục ngủ dậy, chị cùng gia đình chuẩn bị sẵn bữa sáng. Hoạt động trong ngày được phân bổ theo thời
tiết từng hôm. Trời mưa có thể ở trong nhà làm bánh sắn, nắng lên lại cùng nhau đi suối, đi rừng. Buổi chiều có thể đi gieo hạt, đi hái hoa. Trời tắt nắng dần cũng là lúc tất cả cùng chuẩn bị bữa tối. Gần như tối nào cũng vậy, căn
nhà nhỏ trong thung lũng bản Liền luôn rộn ràng tiếng cười nói đến tận khuya. Say sưa ăn tối xong, cả chủ lẫn khách lại rủ nhau quây quần bên bếp củi để trò chuyện. Cho đến khi khách đã lên giường đi ngủ hết, chị Thông lại tất bật
chuẩn bị từng ống cơm lam cho ngày hôm sau. Một ngày của chị luôn kết thúc đâu đó khoảng 11 - 12h đêm, và lại bắt đầu vào 5h sáng ngày hôm sau.
Nếu như cách đây 5 năm, chị Thông và anh Hà - chồng chị - là những người đầu tiên trong bản quyết định tự tay xây sửa lại các gian nhà để theo đuổi mô hình du lịch cộng đồng, thì ở thời điểm hiện tại, chị Thông cũng đang ấp ủ mang loại
trà hoa độc đáo của quê hương mình đến với nhiều người hơn nữa. Ở thành phố, chúng ta nỗ lực để trở thành một ai đó. Còn ở đây, chị Thông chỉ đang nỗ lực để sống cuộc đời mình trọn vẹn nhất. Không ai không yêu công việc của mình mà
lại có thể làm việc từ 5h sáng đến 12h khuya nhưng vẫn nở nụ cười và nói chuyện liến thoắng, để rồi lại bắt đầu tất cả lại từ đầu vào ngày hôm sau. Không ai không yêu cuộc sống của mình mà lại có thể trăn trở tìm mọi cách để tô điểm
cho nó một cách đầy niềm vui và sự hào hứng đến thế.
Ở thành phố, chúng ta nỗ lực để trở thành một ai đó. Còn ở đây, chị Thông chỉ đang nỗ lực để sống cuộc đời mình trọn vẹn nhất.
Sau khi chị Thông được biết đến rộng rãi qua Gia đình Haha, bản Liền bắt đầu bước vào một giai đoạn phát triển đầy lạc quan so với trước đây. Lượng khách tìm đến tăng rõ rệt, đặc biệt là những nhóm khách trẻ và các gia đình ở thành phố,
sẵn sàng đi đường xa chỉ để được ở lại bản vài ngày, ăn bữa cơm nhà, xuống ruộng, lên đồi và sống thử một nhịp sống khác. Homestay của chị Thông thường xuyên kín chỗ, và dòng khách ấy không dừng lại ở một nhà. Từ homestay của chị Thông,
bây giờ trong bản đã có đến 5 hộ cùng phát triển mô hình này. Bản Liền dần được nhắc tới như một điểm đến tiêu biểu cho du lịch cộng đồng gắn với bảo tồn văn hoá. Quan trọng hơn, với chính người dân nơi đây, thành công của chị Thông
tạo ra một niềm tin rất cụ thể: Hoá ra, nếu biết giữ gìn đất đai, lối sống và sự tử tế của mình, thì cuộc sống quen thuộc ấy hoàn toàn có thể trở thành nguồn sống bền vững - không cần phải đánh đổi bản sắc hay rời bỏ quê hương.
Chị Thông nói rằng, đôi khi, điều khiến chị buồn nhất là mình không được giỏi như người khác. "Mình không được học hành đến nơi đến chốn". Chị thì thầm. Nhưng rồi chị lại tự nhủ rằng, mọi thứ mình đang có đều là những may mắn hiếm
có của một đời người. "Đôi khi mình thấy nhiều người giàu có nhưng cũng phải làm việc rất áp lực. Mình thì… không giàu, nhưng mình sống hôm nay kiếm ăn đủ cho ngày mai, và đêm nằm ngủ ngon là được".
"Ở trong bản này, mình được tiếp cận với nhiều niềm vui hơn. Đặc biệt khi Gia đình Haha xuất hiện, mình lại càng thấy mình may mắn hơn nữa. Nhờ đó mà khách du lịch tìm đến bản Liền nhiều hơn. Sự may mắn ấy không chỉ dành cho mình,
mà ngay cả cộng đồng của mình cũng có thêm cơ hội được nhiều người biết đến."
"Đôi khi mình thấy nhiều người giàu có nhưng cũng phải làm việc rất áp lực. Mình thì… không giàu, nhưng mình sống hôm nay kiếm ăn đủ cho ngày mai, và đêm nằm ngủ ngon là được".
Chị Thông thì thầm
Cuộc sống với đầy rẫy những hoạt động diễn ra liên tiếp mỗi ngày như vậy có vất vả không? Tôi nghĩ là có. Cuộc sống thiếu thốn đi những tiện nghi có vất vả không? Làm sao để giải trí trong một căn phòng không có TV? Tôi không nghĩ
là mình làm được, và đó là giây phút tôi biết rằng mình đã quá phụ thuộc vào cuộc sống hiện đại, tôi không tin rằng mình có thể sống tốt và cảm thấy hạnh phúc ở một nơi thiếu đi những thiết bị điện tử và niềm vui ồn ào. Vậy mà
ở đây, giữa bản Liền này, tôi lại cảm thấy có những thứ xa xỉ khác mà thành thị không thể mang lại. Tôi thấy mình chìm trong sự yên tĩnh tuyệt đối của núi rừng, một sự yên tĩnh dễ chịu đến mức có thể nghe tiếng chim chuyền cành,
sự yên tĩnh tuyệt nhiên không bị xé toạc bởi còi xe. Tôi thấy mình ngắm những chùm hoa trạng nguyên đỏ rực, hay tìm cách len lỏi giữa những bụi cây trà, đứng một lúc lâu trên triền đồi chỉ để ngắm những đám mây trôi. Không khí
thì trong lành tuyệt đối. Và bạn biết không, tất cả những thứ đấy đều là miễn phí.