"Tôi không chọn việc show ra những khó khăn để giới thiệu về bản thân mình"
Phía sau hình ảnh một Đức Phúc luôn mang đến nguồn năng lượng tích cực, kỉ luật với bản thân, tỉnh táo trong mọi việc và quyết định mọi chuyện dựa trên lý trí nhiều hơn là một thế giới nội tâm rất thú vị mà ít ai nhìn thấy. Khi nói về
khó khăn hay ý nghĩ từ bỏ, Đức Phúc thừa nhận mình thường… không nhớ rõ. Không phải vì xem thường mọi thứ quá nhẹ, mà vì anh coi mọi khó khăn là điều hiển nhiên sẽ xảy ra. Đã xác định trước thì chỉ còn cách chuẩn bị tâm thế để vượt
qua, chứ không để nó trở thành vết hằn có thể làm gục ngã chính mình.
Có những lúc áp lực dồn nén đến mức Đức Phúc phải chạy vào nhà vệ sinh khóc trong những ngày sát Chung kết Intervision. Khóc xong là ra tập tiếp, không ai biết. Với anh, khóc không phải để dừng lại, mà là để tiếp tục. "Khóc xong rồi thì
làm tiếp, vừa khóc vừa làm" gần như trở thành cách Phúc đối diện với mọi biến cố.
"Không biết mọi người nghĩ thế nào, nhưng mỗi khi được hỏi về những khó khăn hay suy nghĩ từ bỏ một điều nào đó trong hành trình đã đi qua, thì tôi lại cảm thấy… trống rỗng. Với tôi, những khó khăn ấy là điều hiển nhiên, chắc chắn phải
xảy ra. Tôi chưa bao giờ dừng bước trước những chướng ngại đó. Có khóc thì Phúc cũng phải vừa khóc vừa làm. Có nhiều người thích chia sẻ về chuyện tôi đã trải qua những khó khăn gì, còn Đức Phúc mong muốn chia sẻ một góc nhìn khác.
Biết đâu nó sẽ giúp tiếp thêm một chút động lực nào đó cho các bạn. Hãy luôn sẵn sàng 1 tâm thế để xử lý mọi chuyện. Thứ nhất là không để bị bỡ ngỡ, thứ 2 là không để nó quật ngã mình. Mà dù có ngã, thì mình cũng phải đứng lên. Và
khi mình đã sẵn sàng rồi, thì thương tích của sự vấp ngã đó cũng sẽ ít đi".
Với tôi, những khó khăn ấy là điều hiển nhiên, chắc chắn phải xảy ra. Tôi chưa bao giờ dừng bước trước những chướng ngại đó. Có khóc thì Phúc cũng phải vừa khóc vừa làm.
Đức Phúc
Trong hành trình 10 năm ấy, có một áp lực mà đến giờ nhắc lại, Đức Phúc vẫn xem là thử thách lớn nhất mình từng đi qua: Intervision. Đó không chỉ là một sân khấu quốc tế, mà là nơi mọi giới hạn bị đẩy lên mức cao nhất, từ sức khoẻ, kỹ
năng cho đến tâm lý khi phải đứng cạnh hàng loạt nghệ sĩ nổi tiếng đến từ nhiều quốc gia khác nhau. Khác hoàn toàn với những sân khấu trong nước nơi mọi thứ vẫn nằm trong tầm tay, nước Nga mang đến một cuộc chơi khắc nghiệt, với những
quy định ngặt nghèo và rất ít khoảng trống cho sai sót. Sự kỹ tính vốn có của Đức Phúc khiến áp lực cứ thế chồng lên, nhưng càng căng thẳng, anh càng buộc mình phải bình tĩnh đối diện. Vì đó là lựa chọn của chính mình, và "dù chuyện
gì xảy ra cũng phải tìm cách giải quyết mà thôi".
Ngay cả khả năng không chiến thắng cũng đã được Đức Phúc đặt ra từ trước, rất thẳng thắn và không né tránh. Anh tự hỏi bản thân: nếu không thắng thì sao? Và câu trả lời đến nhẹ tênh nhưng dứt khoát: "Không thắng thì cũng phải làm tốt nhất,
phải để lại ấn tượng". Ngay từ đầu, Intervision không phải là một canh bạc tất tay cho danh hiệu, mà là một hành trình để mang tinh thần mạnh mẽ, niềm tự hào và khát vọng đưa âm nhạc Việt Nam ra thế giới. Đó cũng là lý do nam ca sĩ
không ngần ngại đầu tư lớn cho vỏn vẹn ba phút trình diễn, dù chẳng ai dám chắc kết quả cuối cùng sẽ thế nào. Với Đức Phúc, chiến thắng không chỉ nằm ở thứ hạng, mà ở việc sau khi sân khấu khép lại, khán giả còn còn đọng lại điều gì.
Khác hoàn toàn với những sân khấu trong nước nơi mọi thứ vẫn nằm trong tầm tay, nước Nga mang đến một cuộc chơi khắc nghiệt, với những quy định ngặt nghèo và rất ít khoảng trống cho sai sót. Sự kỹ tính vốn có của Đức Phúc khiến áp lực cứ thế chồng lên, nhưng càng căng thẳng, anh càng buộc mình phải bình tĩnh đối diện.
Ngay cả khả năng không chiến thắng cũng đã được Đức Phúc đặt ra từ trước, rất thẳng thắn và không né tránh. Anh tự hỏi bản thân: nếu không thắng thì sao? Và câu trả lời đến nhẹ tênh nhưng dứt khoát: "Không thắng thì cũng phải làm tốt nhất,
phải để lại ấn tượng". Ngay từ đầu, Intervision không phải là một canh bạc tất tay cho danh hiệu, mà là một hành trình để mang tinh thần mạnh mẽ, niềm tự hào và khát vọng đưa âm nhạc Việt Nam ra thế giới. Đó cũng là lý do nam ca sĩ
không ngần ngại đầu tư lớn cho vỏn vẹn ba phút trình diễn, dù chẳng ai dám chắc kết quả cuối cùng sẽ thế nào. Với Đức Phúc, chiến thắng không chỉ nằm ở thứ hạng, mà ở việc sau khi sân khấu khép lại, khán giả còn còn đọng lại điều gì.
Sự tự tin không phải là điểm mạnh của Đức Phúc, mà là hệ quả của kỷ luật và trách nhiệm. Nam ca sĩ không bao giờ bước vào cuộc thi với suy nghĩ mình mạnh hơn người khác, mà chỉ mang theo một quyết tâm rõ ràng: đã chọn thì phải làm hết
mình, dù kết quả ra sao cũng không hối hận. Ngay cả khi đặt giả định không chiến thắng Intervision, điều anh kiên định nhất vẫn là phải để lại dấu ấn, phải khiến khán giả nhớ đến âm nhạc Việt Nam.
Bản lĩnh không nằm ở việc chưa từng gục ngã, mà ở cách anh đối diện với gục ngã như một phần tất yếu của hành trình. Khó khăn, với Phúc, không phải thứ để kể lể hay tô đậm, mà là điều đã được chấp nhận ngay từ đầu. Anh cho phép mình yếu
đi trong khoảnh khắc rất ngắn - một lần khóc trong nhà vệ sinh, một nhịp thở để xả áp lực - rồi lập tức quay lại công việc với sự tỉnh táo gần như lạnh lùng. Đó là kiểu mạnh mẽ không cần phô trương: hiểu rõ mình có thể thua, nhưng
vẫn làm tới cùng; không chắc chiến thắng, nhưng nhất định không cho phép bản thân hối hận. Sự tự tin của nam ca sĩ không đến từ việc tin mình hơn người khác, mà từ niềm tin vững chắc vào lựa chọn, vào kỷ luật, và vào giá trị của những
gì mình đang làm. Khi đã bước lên sân khấu, Đức Phúc không mang theo nỗi sợ thua cuộc, mà mang theo một trái tim rực lửa, ý thức trách nhiệm, và sự chắc chắn của một người biết rõ: mình đang đứng ở đây vì mình xứng đáng.
Sự tự tin của nam ca sĩ không đến từ việc tin mình hơn người khác, mà từ niềm tin vững chắc vào lựa chọn, vào kỷ luật, và vào giá trị của những gì mình đang làm. Khi đã bước lên sân khấu, Đức Phúc không mang theo nỗi sợ thua cuộc, mà mang theo một trái tim rực lửa, ý thức trách nhiệm, và sự chắc chắn của một người biết rõ: mình đang đứng ở đây vì mình xứng đáng.