Đang tải trang
ĐỘI NGŨ THỰC HIỆN
bài viết: Ái Lê Ảnh: Viết Thanh Thiết kế: Huy Minh
Chịu trách nhiệm sản xuất: Thiên Tâm Đạo diễn: Thiên Tâm Quay phim: Phạm Trọng Thành - Thiên Tâm
Quay lại
Tên Đề cử “Anh lái drone” Hoàng Văn Thiện
ĐỀ CỬ HẠNG MỤC Nhân vật truyền cảm hứng
Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 2.

Khi taxi chở tôi từ thị trấn Ea Kear băng qua con đường đầy ổ gà, ổ vịt dần tàn tạ hơn sau đợt lũ lịch sử hồi tháng 11, để đi sâu vào khu dân cư Ea Ô, Đắk Lắk, tôi nhìn qua cửa kính, thấy những xóm làng nối tiếp nhau chạy giật lùi về sau, như thể thời gian đang bị kéo ngược. Những ngôi nhà được xây theo kiểu kiến trúc quen thuộc có thể bắt gặp ở bất cứ làng quê nào. Gương mặt người đi đường lướt qua trong chớp mắt. Tôi biết rõ mình sẽ không bao giờ gặp lại họ. Trên con đường ấy, tôi nghĩ về những câu chuyện đang chờ đợi mình phía trước, những chuyện chỉ có thể được kể khi ta thật sự bước vào nơi chúng xảy ra.

Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 1.

Và câu chuyện đầu tiên tôi nghe được, nằm ngoài mọi suy nghĩ của mình, là một câu nói được buông ra rất khẽ: "Nó chết rồi, chả tìm thấy xác nữa…"

Anh Nguyễn Văn Trường rời nhà vào tối 20/11/2025 mà không mang theo ý nghĩ rằng cái chết có thể đang chờ mình. Con đường băng qua con suối ở xã Ea Ô vốn quen thuộc đến mức không cần phải do dự. Nước lên rồi sẽ rút. Mọi năm đều vậy.

Đêm mưa, anh cùng người em họ chèo chiếc thuyền nhỏ ra suối để chích cá - cách mưu sinh nhanh nhất ở vùng này: Đổi sự mạo hiểm lấy chút tiền cho bữa ăn kế tiếp. Một lựa chọn quen thuộc, lặp đi lặp lại qua nhiều năm, đến mức không còn được xem là liều lĩnh.

Nhưng hôm ấy, dòng nước dâng nhanh hơn trí nhớ của con người.

Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 2.

Giữa mưa bão kéo dài suốt đêm, chiếc thuyền lật. Hai thân người bị quăng vào dòng nước đục ngầu. Anh Trường sống sót. Người đàn ông đi cùng anh thì không. Anh bị dòng lũ cuốn trôi, biến mất trong đêm.

Cho đến hôm nay, đó vẫn là cái tên khiến dân làng chùng giọng mỗi khi nhắc lại: "Tội nghiệp thật…"

Trường không biết bơi. Anh chỉ kịp bám vào một bụi lê còn trơ lại phần chóp đỉnh nhô lên khỏi mặt nước cuộn xiết. Nước lạnh bó chặt lấy cơ thể, rút cạn sức lực trong từng bắp tay bắp chân. Càng về sau, anh tuyệt vọng. Và anh nghĩ đến cách buộc chân mình vào một nhánh cây, để nếu lỡ có chết ở đây, xác cũng không trôi mất. Đó là lúc cái chết đã rất gần.

Trời vừa hửng sáng, anh được dân làng phát hiện.

Ở bờ bên kia, họ hô hoán nhưng không ai biết phải làm gì vì không phương tiện để tiếp cận. Mọi quy trình đều trở nên quá xa xỉ. Những câu hỏi được bật ra đầy bản năng trước tình huống cấp bách: Có ai giúp được không? Có cách nào không?.

Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 3.

Nhận được tin báo, ông Nguyễn Thanh Bình - Chủ tịch UBND xã Ea Ô (tỉnh Đắk Lắk) lập tức chỉ đạo triển khai công tác cứu nạn. Lực lượng chức năng nhanh chóng có mặt tại hiện trường, nhưng trước địa hình hiểm trở, nước lũ chia cắt, việc tiếp cận gần như bất khả thi. Nếu chần chừ, có thể sẽ quá muộn.

Trong khoảnh khắc gấp gáp ấy, Lê Văn Ba, trợ lý Ban Chỉ huy Quân sự xã Ea Ô, thành viên đội cứu hộ, chợt nhớ đến câu nói: "Bao giờ anh em cần, tôi sẵn sàng mang drone ứng cứu". Anh nhấc máy gọi cho Hoàng Văn Thiện. Cuộc gọi rất ngắn. Nhưng đó là cuộc gọi mở ra một phương án khác, khi mọi con đường quen thuộc đều đã bị nước lũ chặn lại.

"Anh Thiện, chiếc drone (thiết bị bay không người lái) của anh có thể giúp được không?", Lê Văn Ba hỏi.

Cách địa điểm anh Trường gặp nạn 10km, anh Hoàng Văn Thiện nhận cuộc gọi. Anh nhìn chiếc drone đặt ở góc nhà, vốn chỉ dùng để phun thuốc cho vườn, đáp lại mà chưa kịp nghĩ nhiều: "Được, tôi ra sẽ ra ngay".

Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 6.
Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 8.

"Hãy buộc dây vào người, máy bay sẽ cẩu vào"

Lúc đó, không ai nghĩ đây sẽ là một cuộc cứu người.

Anh Thiện cũng vậy. Sau này anh nói lại rất thật: "Tôi chỉ nghĩ đơn giản là cầm drone ra để đưa áo phao với ít đồ ăn ra cho người ta. Có cái gì giúp được thì giúp, chứ lúc đó không nghĩ xa hơn". Chỉ là giữ cho người mắc kẹt tỉnh táo thêm chút nữa. Chờ nước rút. Chờ thuyền tới.

Chiếc drone hơn 300 triệu, mới mua được hai tháng, vốn chỉ để phun thuốc cho vườn chanh dây 7 hecta của anh. Nó bay trên ruộng vườn, bay phun thuốc giúp hàng xóm, cũng từng bay tiếp tế lương thực cho những người dân còn khó khăn trong thôn làng những ngày nước lũ chia cắt. Trong suy nghĩ của anh Thiện, drone chỉ có thể làm đúng những việc vừa sức như vậy.

"Trong cái mình được học về thiết bị bay này, cẩu người là không cho phép," anh nói, "Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ cứu ai theo cách như vậy".

Nhưng khi đến nơi, đứng trên bờ nhìn ra, anh Thiện bàng hoàng: Không thể đợi thêm.

Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 1.

Dòng nước lúc này không còn là nước. Nó sậm màu, nặng khối, trườn đi như một khối lực. Suối và đường tan vào nhau, ranh giới bị xóa nhòa trong thứ chuyển động vừa ngang vừa thốc thẳng, mang theo cảm giác bất an của tất cả trước những điều khó lường.

Giữa dòng, anh Trường bám vào bụi cây, cả người đã cứng đờ ra một đêm ngâm mình trong nước bạc, đói đến kiệt sức. Tay vẫn nắm, nhưng đầu óc mụ mị. Cơ thể run lên vì lạnh. Trên màn hình điều khiển, anh Thiện nhận ra rất nhanh: Điều đáng sợ nhất không phải dòng nước, mà là người gặp nạn đã quá yếu, không còn nhiều thời gian để chờ thêm bất cứ điều gì.

Trên bờ, có người hỏi, giọng gấp gáp nhưng cũng đầy cẩn trọng: "Drone này… cẩu người được không?".

Anh Thiện đáp không chần chừ: "Khoảng một tạ. Người thì chắc chắn cẩu được". Rồi anh nói thêm điều mà ai nghe cũng lạnh sống lưng: "Chỉ sợ anh ta yếu quá, không buộc được dây gắn mình vào drone".

Không ai nói tiếp. Vì thật ra không có gì để bàn thêm. Không có phương án B.

Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 2.

"Không có phương án khác. Giữa sống và chết, tôi nghĩ dù có buộc được hay không thì anh ấy cũng sẽ bám thật chắc để được drone đưa vào. Thật ra, chính anh Trường cũng đã tự cứu lấy mình".

Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 3.

Khi đưa được anh Trường vào bờ, hai người đàn ông lao tới đỡ, tháo dây, đưa anh đến trạm xá. Anh Thiện không kịp nhìn rõ mặt người mình vừa cứu.

"Lúc đó trong đầu tôi chỉ còn cảm giác nhẹ nhõm và vui," anh nói.

Nhưng niềm vui ấy không xóa được nỗi sợ. Sau này, anh Thiện nói mình thầm cảm ơn anh Trường. "Anh ấy đã cứu cả tôi. Nếu đang lơ lửng mà anh ấy rớt xuống, thì tôi và những người có mặt hôm đó sẽ sống mãi trong ân hận và dằn vặt."

Suốt một thời gian dài sau, anh mang theo một suy nghĩ không nói ra: Mình đi cứu người, nhưng số vẫn còn may, là cứu được họ. Bởi nếu không, anh biết có những điều sẽ theo mình suốt đời, nên anh chọn không nghĩ tiếp.

Có những thứ, dù không nghĩ tới, nó vẫn cứ bám theo. Nó theo anh khi trở về nhà, khi cầm chén cơm lên ăn, khi ra ruộng, khi chuẩn bị chợp mắt. Trong đầu lúc nào cũng hiện lên hình ảnh một con người treo lơ lửng giữa trời, và một câu hỏi không bao giờ được nói ra thành lời: Nhỡ mà không may…

Còn anh Trường, người được cứu, chỉ nói rất ngắn: "Tôi đã mất ý thức, chỉ biết đu dây để sống".

Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 4.

"Có duyên biết đến nhau theo cách chẳng ai mong", cuộc gặp của 2 người đàn ông sau đó cứ ở lại trong tôi. Không phải lần đầu họ ngồi với nhau, nhưng là lần đầu anh Thiện đến tận nhà anh Trường và nhìn thẳng vào đời sống khắc nghiệt của người bạn bằng tuổi.

Người đàn ông hơn 40 tưởng đã quen với những va đập của đời sống, vậy mà mắt vẫn ứa nước. Anh bảo mình từng đi qua cái khổ, nhưng cảnh khổ của anh Trường, đã nằm ngoài sức tưởng tượng của mình.

Căn nhà vách gỗ thô sơ, những lỗ hổng loang lổ trên tường như chực nuốt người bên trong mỗi đêm lạnh. Ngôi nhà tối om, thứ bóng tối giống đôi mắt anh Trường khi nói về cuộc sống của mình, về người anh em đã lạc mất trong đêm lũ và đến nay vẫn chưa tìm được thi thể. Bóng tối ấy cũng hiện ra khi anh nói về tương lai, sẽ sống tiếp ra sao, và bằng cách nào.

Tôi còn ám ảnh hình ảnh hai người đàn ông đi song song trên bãi đất cạnh con suối hoang hoải, nơi từng diễn ra cuộc giải cứu chưa từng có.

Trong cái biết ơn trời đất vì được cứu và cứu được người, vẫn hiện hữu những khoảng buồn sâu hoắm của 2 người đàn ông dù họ có giỏi che giấu đến thế nào.

Trong cái biết ơn trời đất vì được cứu và cứu được người, vẫn hiện hữu những khoảng buồn sâu hoắm của 2 người đàn ông dù họ có giỏi che giấu đến thế nào. Những điều “giá như” lặng lẽ trôi giữa mênh mông nước, giữa những câu nói lửng lơ không đầu không cuối.

Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 13.
Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 15.

Lòng tốt là khi dám bước thêm một bước

Nếu nhìn lại cuộc cứu hộ hôm đó như một lát cắt đơn lẻ, Hoàng Văn Thiện dễ được gọi là người hùng xuất thần. Nhưng nếu đặt anh trở lại đúng vị trí của mình, một người làm rẫy ở Ea Ô nổi tiếng sống rất nghĩa tình với bà con làng xóm suốt mấy chục năm nay, thì hành động ấy không còn là một khoảnh khắc vượt ra khỏi đời sống.

Hành động ấy không còn là một khoảnh khắc vượt ra khỏi đời sống.
Đó là phần tiếp theo rất đẹp trong đời sống thường ngày.

Anh không phải kiểu người bước ra khỏi nhà với ý nghĩ hôm nay mình sẽ làm điều gì đặc biệt. Mỗi ngày bắt đầu bằng việc đi vườn, vận hành dây chuyền trồng trọt - phân phối với hàng chục công nhân đang làm việc, xem cây chanh dây có bắt kịp nhịp độ phát triển, tính chuyện sang năm chuyển đổi sang sầu riêng…. Làm nông đã quá đủ vất vả để anh mơ mộng.

"Làm nông mất nhiều lắm", anh Thiện nói, giọng không nặng nề mà rất quen thuộc. "Có lúc tôi mất cả tỷ mấy tiền đầu tư, nhưng thất bại ở đâu thì đứng lên ở đó thôi".

Cuộc đời làm rẫy dạy anh cách chấp nhận rủi ro và tiếp tục.

Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 1.

Cà phê già cỗi thì bỏ, chanh dây không hợp thì tính lại, cây trồng nào cũng phải trả học phí. Không có lối đi tắt. Không có thành công miễn phí. Chính vì thế, khi mua chiếc drone, anh cũng không nghĩ xa. Anh mua để phun thuốc cho nhanh, cho đỡ hại sức khoẻ, cho cây kịp thời vụ. “Nếu 3 hecta phun tay thì mất cả ngày rưỡi,” anh nói. “Drone thì vài tiếng là xong”. Nó là một công cụ lao động, không phải biểu tượng của điều gì lớn lao.

Cách anh sống với người xung quanh nhận được nhiều lời khen. Hàng xóm nhờ phun thuốc, anh phun. Đưa tiền, anh không lấy. “Giúp được gì thì giúp,” anh nói, như thể đó là câu trả lời duy nhất cần có. Người quen khó khăn mượn tiền, anh cho mượn. Có người trả, có người không.

“Người ta chưa có thì thôi,” anh bảo: “Mình kiếm việc khác mình làm”.

Những lần giúp người bị tai nạn trên đường, chở đi viện, với anh cũng chỉ là “chuyện thấy thì làm”, “có xe thì chở”.

Điều đáng nói là anh không kể những việc ấy như một chuỗi hành động tử tế, mà như kể về thời tiết, mùa vụ, những việc vẫn diễn ra mỗi ngày. “Tốt là từ tâm,” anh nói: “Không phải cứu được một người mới gọi là việc tốt”.

Trong thế giới của anh, lòng tốt không phải một lựa chọn được cân nhắc kỹ lưỡng, mà là một thói quen sống, thứ hình thành qua năm tháng mà không cần đặt tên.

Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 2.

Có lẽ vì thế, khi đối diện với tình huống sinh tử, Hoàng Văn Thiện không cần nhiều thời gian để quyết định. Không phải vì anh không biết sợ, mà vì đời sống của anh đã quen với việc không quay đi khi người khác đang cần mình. Những việc nhỏ, lặp đi lặp lại đủ lâu, đã tạo ra một phản xạ rất người: Nếu cứu được người ta, cứ cứu đã!

Cuộc cứu hộ hôm ấy không đến từ mong cầu được ca ngợi hay nhớ đến, mà từ một đời sống đã quen với việc giúp người khác. Vì thế, khi khoảnh khắc lớn ập đến, anh không bước ra khỏi con người mình, anh chỉ đi tiếp thêm một bước mà thôi.

Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 18.
Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 20.

Giữa đời sống nhỏ bé, phản xạ của người Việt làm nên sự lớn lao

Nhiều ngày, nhiều tháng trôi qua, điều khiến người ta dừng lại lâu nhất ở câu chuyện của Hoàng Văn Thiện có lẽ không chỉ là sự căng thẳng của một cuộc cứu người bằng drone. Thứ ở lại lâu hơn là cảm giác quen thuộc đến lạ lùng.

Cảm giác như thể ta đã từng gặp những con người như anh Thiện ở đâu đó rồi, trong xóm, ngoài rẫy, trên những cung đường rất bình thường của đời sống. Không phải mẫu người hay xuất hiện trên mặt báo, mà là những người vẫn đi ngang qua ta mỗi ngày, chỉ là ta chưa từng đặt họ vào một tình huống đủ khắc nghiệt để nhìn thấy hết con người họ.

Ở những khoảnh khắc sinh tử, người Việt có một phản xạ rất đặc biệt. Khi có người gặp nạn, chẳng cần quen biết, vẫn sẽ có những người xa lạ khác chạy tới. Khi thấy ai đó sắp bị dòng nước nhấn chìm, người ta hiếm khi kịp cân nhắc phía mình là gì, phía trước nguy hiểm ra sao. Có người sẵn sàng vứt lại đồ đạc, lao xuống nước, chỉ để níu một người khác ở lại với cuộc đời thêm vài phút, vài giây. Việc giúp đỡ ấy không đến từ tính toán, mà từ bản năng, như thể lòng tốt đã nằm sẵn trong máu, chỉ chờ một khoảnh khắc để trỗi dậy.

Có lẽ bởi vậy mà người Việt không cần được “dạy” cách đùm bọc nhau. Thứ đó được gieo từ rất sớm, qua cách ông bà sống với làng xóm, qua cách người lớn chìa tay ra mỗi khi thấy ai đó gặp hoạn nạn. Nó không cần gọi tên, không cần tuyên ngôn. Nó chỉ cần được nhìn thấy, rồi tự nhiên mà thấm.

Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 1.

Như Hoàng Quang Vinh, con trai anh Thiện, sinh năm 2009, có mặt cùng cha trên chuyến xe chở drone đi ứng cứu anh Trường. Với một cậu bé ở tuổi ấy, niềm tự hào dành cho bố rất rõ ràng. Vinh nói về bố bằng sự ngưỡng mộ âm thầm mà mạnh mẽ, và từ đó, hình thành trong mình một mong muốn rất giản dị nhưng vô cùng ý nghĩa: Lớn lên, đóng góp được điều gì đó để giúp những người xung quanh bớt khó khăn.

Cậu cũng học được cách nhìn sự việc không một chiều, rằng có những quyết định tưởng như liều lĩnh, nhưng đặt trong hoàn cảnh cụ thể, lại là lựa chọn duy nhất còn lại. Và khi đã giúp, thì giúp đến cùng, không giữ lại điều gì.

“Ai cũng nói con giống bố, con rất tự hào về điều đó”, Vinh nói.

Hay như anh Lê Văn Ba, trợ lý Ban Chỉ huy Quân sự xã Ea Ô, người đã nhấc máy gọi cho Hoàng Văn Thiện trong một tình huống không còn nhiều thời gian để do dự. Hai người chỉ gặp nhau đôi ba lần, không ràng buộc lợi ích, càng không có một mối quan hệ nào đủ để gọi là “quen thân”. Nhưng cuộc gọi ấy vẫn được thực hiện và quan trọng hơn, nó đã được đáp lại.

Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 2.

Ở đó, không chỉ là sự tin tưởng giữa hai cá nhân. Đó là hình ảnh một người nông dân như anh Thiện,đứng trong bức tranh chung của công tác cứu nạn, cứu hộ, nơi chính quyền địa phương, lực lượng chức năng và người dân không tách rời nhau, mà trở thành một khối sức mạnh gắn liền. Khi chính quyền cần, người dân bước lên phía trước bằng những gì mình có. Sự sẵn sàng ấy đến từ một hiểu ngầm rất Việt Nam: Khi có chuyện, ai cũng sẵn sàng giúp nhau, không cần những phân chia rõ ràng, chỉ còn lại những con người tự đặt mình vào phần việc cần làm, để không ai bị bỏ lại phía sau.

Anh Lê Văn Ba vẫn còn xúc động khi nhớ lại: “Thay mặt anh em trong lực lượng, tôi cảm ơn anh Thiện rất nhiều. Thực tế nếu hôm đó không có anh Thiện thì anh em cũng khó tiếp cận vì mực nước lớn quá. Dùng cách khác cũng không an toàn. Nhờ vậy mà anh Trường được đưa vào trạm y tế kịp thời, phục hồi sức khoẻ nhanh. Nói chung, anh Thiện giúp dân nhiều lắm…”

Nhưng anh Thiện nói mình còn nhỏ bé. Nhỏ bé trong công việc, trong đóng góp, trong vị trí xã hội. Nhưng tôi nghĩ, anh cũng như nhiều ngoài kia, vẫn quen với việc nhường phần hơn cho người khác, quen tự thu mình lại trước những câu chuyện lớn. Nhưng khi bị đẩy vào thử thách, ta lại không hành xử như cách ta vẫn tự nghĩ về mình.

Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 3.

Anh Thiện nói mình còn nhỏ bé. Nhỏ bé trong công việc, trong đóng góp, trong vị trí xã hội. Nhưng tôi nghĩ, anh cũng như nhiều ngoài kia, vẫn quen với việc nhường phần hơn cho người khác, quen tự thu mình lại trước những câu chuyện lớn. Nhưng khi bị đẩy vào thử thách, ta lại không hành xử như cách ta vẫn tự nghĩ về mình.

Giống như một người cả đời chỉ lặng lẽ làm công việc của mình. Không phải kiểu người quen với những việc phi thường. Nhưng khi thấy người khác gặp nạn, họ có thể chạy rất nhanh đến ứng cứu, nhanh hơn cả chính họ từng nghĩ về mình.

Không phải vì bỗng nhiên khỏe hơn, hay trở nên khác thường. Chỉ là ở khoảnh khắc ấy, có một điều gì đó bên trong thúc họ phải làm, và làm cho tới cùng.

Trong những giây phút ấy, người ta không kịp nghĩ về vai trò, danh xưng hay hệ quả. Không ai dừng lại để tự hỏi mình có nên làm việc này không, có đủ khả năng không. Quyết định đến rất nhanh, gần như bản năng.

“Để tôi giúp”.

Và anh Thiện trở lại với nhịp sống quen thuộc của một người làm nông, nơi đầy những bộn bề không tên. Anh đưa số điện thoại của mình cho vợ chồng anh Trường, bảo: “Cứ đến làm cùng mình”, chỉ mong Tết này họ có thể đón một cái Tết ấm áp hơn. Anh đón nhận những lời khen, những ghi nhận, những lần được vinh danh ở địa phương nơi mình sống, nhưng dường như anh không có nhiều thời gian để nghĩ về chúng.

Trước mắt anh vẫn là 60 công nhân đang trông vào công việc mỗi ngày, là những dự định còn dang dở về sinh kế, đường sá cho bà con xung quanh.

Cuộc sống kéo anh đi rất nhanh, không cho anh ở lại quá lâu với một khoảnh khắc đã qua. Chỉ đến khi cuộc trò chuyện sắp khép lại, anh mới nói chậm hơn, giọng trầm xuống, như đã nghĩ rất lâu về điều mình muốn khắc sâu, sau những biến động vừa qua.

Không có phương án B: Cuộc cứu người phi thường giữa dòng lũ bằng chiếc drone phun thuốc - Ảnh 4.

“Tôi chỉ mong đừng bao giờ có ai khổ đến mức phải lao vào chỗ chết. Còn nếu đã xảy ra, thì với người đi cứu, đó luôn là một lựa chọn rất khó”.